Chương 568: Để họ Tống tự mình lăn tới biên giới thành! (1)
Các quán hàng cạnh cửa thành vẫn như cũ không có ý định thu dọn.
Những người xung quanh nói chuyện phiếm lại càng thêm sôi nổi, nói đủ chuyện trời nam đất bắc, ngũ hồ tứ hải.
Những chuyện liên quan đến Thông Thiên Đại Yêu như vậy, đối với Thẩm Mộc thực ra vẫn còn chút xa vời.
Cho dù hắn cũng muốn mở mang tầm mắt, xem cái gọi là Đại Yêu cảnh Thông Thiên rốt cuộc là trông như thế nào, nhưng cũng không thể vì ham cái lợi nhất thời mà buông bỏ chuyện trước mắt.
Yêu, thực ra rất phổ biến ở Nhân cảnh thiên hạ, chẳng có gì lạ.
Đương nhiên, đối với Đông Châu mà nói thì lại tương đối ít.
Thế nhưng tại các đại châu khác, thậm chí còn có Đại Yêu được sắc phong để cung phụng.
“Từng có thánh nhân nói, thế gian này vốn dĩ không phải thiên hạ của nhân tộc, yêu ma quỷ quái si mị võng lượng, đều là sinh linh cộng sinh giữa trời đất.
Nếu cứ một mực truy cầu tiêu diệt một chủng tộc nào đó, thì tất nhiên sẽ sớm phải chịu hậu quả bị quy tắc thiên địa cắn trả.”
Cố Thủ Chí ngồi đối diện với Thẩm Mộc, tự rót cho mình một ly trà.
Khoảng thời gian này lại hành hạ vị thiên tài nho nhã của Học Cung này đến quá sức.
Cho dù hắn vẫn mặc áo nho màu xanh, nhưng Thẩm Mộc cảm thấy hắn lại có thêm chút vẻ chật vật.
Ở một bên, Tiêu Nam Hà với vẻ mặt không cảm xúc và vóc dáng vạm vỡ đang ngồi đó.
Một mình hắn đã chiếm trọn cả một chiếc ghế dài.
Vốn dĩ vai và vòng eo đã đủ rộng, nhưng do chiến sự, hôm nay hắn cũng mang theo binh khí của mình bên người.
Đó là hai thanh búa hai lưỡi to lớn.
Danh hiệu Quyết Đoán Tiêu Nam Hà, có lẽ chính là từ đó mà ra.
“Vậy theo ý ngươi, yêu tộc hoang mạc ngoại cảnh, chúng ta nên giữ lại không giết sao?” Tiêu Nam Hà chợt nói một câu.
Cố Thủ Chí mỉm cười, không trả lời, hắn nhìn về phía Thẩm Mộc hỏi: “Thẩm đại nhân… À không phải, bây giờ không thể gọi ngươi là Huyện lệnh được nữa, phải gọi ngươi là Phong Cương thành thành chủ, Thành chủ đại nhân nghĩ sao?”
Thẩm Mộc bĩu môi, liếc Cố Thủ Chí đang đùa giỡn, hắn nói: “Người không phạm ta ta không phạm người. Yêu tộc không xâm phạm nhân cảnh thiên hạ, tự nhiên cũng không cần làm gì bọn họ. Nhưng nếu là bọn họ có ý nghĩ khác, muốn chiếm lĩnh Nhân cảnh, thì giết không tha.”
Cố Thủ Chí: “Thực lực của Thông Thiên Đại Yêu, đích xác cao ngang Thập Tam Lâu, thậm chí cao hơn. Nơi sâu thẳm của hoang mạc ngoại cảnh, không ai biết còn có những tồn tại như thế nào.”
Thẩm Mộc gật gật đầu: “Ừm, ta biết.”
“Không sợ sao?”
“Không sợ!” Thẩm Mộc kiên quyết đáp.
Ừm… Dù sao người giữ biên ải lại không phải ta, sợ cái quái gì chứ.
Tiêu Nam Hà nghe có chút nóng máu, dù sao cũng là quân nhân xuất thân, nhưng hắn lại không biết ý tưởng chân thật trong lòng Thẩm Mộc.
Thuần túy chỉ là nói chuyện không đau lưng.
“Nếu Thẩm Mộc nói không sai, nếu thật có ngày đó, chúng ta cùng nhau giết qua!”
Ha ha… Thẩm Mộc trợn mắt, còn nghĩ chuyện đại sự thiên hạ, trước lo cho hoàng đế bệ hạ của ngươi đi. Đại Yêu chưa tới, lại sắp bị Nam Tĩnh tiêu diệt đến nơi rồi kìa: “Nói một chút đi, bên đó hiện tại tình hình cụ thể ra sao, hai người các ngươi tới đây làm gì?”
Thẩm Mộc giả bộ hỏi thăm.
Thực ra hắn đại khái đã đoán được ý đồ của họ. Sau khi Tào Chính Hương đưa gạo tới, hắn đã đoán ra được.
Cho nên hôm nay tới cửa thành uống trà, cũng không phải là hứng thú nhất thời không cớ không căn cứ.
Cố Thủ Chí thở dài: “Chúng ta đã bị lừa gạt rồi, chẳng lẽ ngươi không biết tình hình chiến sự phía trước sao? Qua Quan Đạo Đình, tùy tiện hỏi thăm là có thể hiểu rõ, căn bản không cần chúng ta nói.
Hơn nữa, nguyên khí gạo ngươi đưa qua có ý gì, chẳng lẽ cho rằng chúng ta không nhìn ra sao?”
Thẩm Mộc nhíu nhíu mày, cười hì hì: “Khụ khụ, được thôi Cố Thủ Chí, đúng là càng ngày càng hiểu ta. Bất quá ta cảm thấy, chuyện này vẫn chưa vội, không bằng ban đêm tới Phủ Nha của ta, ta kêu cả tiền bối Chử Lộc Sơn tới, cùng uống chút rượu?”
Nghe được Chử Lộc Sơn, sắc mặt Cố Thủ Chí liền trở nên khác lạ.
Cố Thủ Chí đối mặt bất cứ chuyện gì cũng đều rất thong dong, duy chỉ có vị lão sư không rõ tung tích kia của hắn là khiến hắn đau đầu nhất.
Thật vất vả mới tìm được nơi này để ông ấy yên ổn một thời gian.
Hắn cũng không muốn lại gây ra thêm thị phi gì.
“À, cái này thì không cần đâu, chúng ta là tới tìm ngươi nói chuyện, không cần làm phiền lão sư.”
Thẩm Mộc cười xấu xa: “À, nói chuyện à, vậy được thôi, nói đi, chuyện gì?”
Tiêu Nam Hà không nhịn được trước bộ dạng đôi bên, hắn mở miệng nói: “Còn có thể chuyện gì, gạo nguyên khí chứ! Hay cho ngươi Thẩm Mộc, cấp cho chúng ta gạo nguyên khí cấp tám lúc trước, thế mà lại không phải loại tốt nhất? Loại này, nói ít cũng phải cấp ba mươi chứ?”
Thẩm Mộc gật gật đầu: “Ừm, cũng xấp xỉ, cấp ba mươi. Nguyên khí tinh thuần nồng đậm, ta gần đây vừa bồi dưỡng ra, sản lượng cũng tạm. Ta không phải cho các ngươi tặng một xe rồi sao? Không đủ ăn à?”
“Nói nhảm, một xe sao đủ chứ!” Tiêu Nam Hà im lặng: “Đại Li có biết bao nhiêu tướng sĩ chứ, một xe đủ làm gì đây?”
“Ta là cho các ngươi ăn, chứ có phải cho tướng sĩ đâu.”
“Ngươi… Ai, thứ nghịch thiên như vậy, khẳng định phải dùng trên chiến trường chứ!”
Thẩm Mộc cười khẽ: “Cho nên, các ngươi là muốn mua gạo nguyên khí của ta ư?”
Cố Thủ Chí: “Nói chuyện chính sự.”
Thẩm Mộc: “À, vậy thì việc mua bán này, ta sẽ không làm ăn với các ngươi, mà là làm ăn với Đại Li Vương Triều.”
“Ừ, có thể nói vậy.”
Thẩm Mộc thu lại nụ cười trên mặt: “Vậy các ngươi tới làm gì?”
Tiêu Nam Hà: “???”
Cố Thủ Chí: “……”
Thẩm Mộc nghiêm nghị nói: “Muốn cùng lão tử nói chuyện làm ăn, thì hãy mang chút thành ý ra. Nói cho họ Tống, cái thể diện hoàng đế Đại Li của hắn, ở chỗ ta đây chẳng có tác dụng gì. Muốn đàm phán tử tế, vậy thì để hắn tự mình lăn tới đây nói chuyện với ta, không muốn nói thì thôi.”
“……”
“……”
Lời nói này của Thẩm Mộc vừa dứt.
Cố Thủ Chí và Tiêu Nam Hà đều trầm mặc.
Quả nhiên đúng như họ nghĩ, trước khi tới đây bọn họ đã chuẩn bị tâm lý rồi.
Bây giờ Thẩm Mộc cũng không còn là Huyện lệnh của Đại Li Vương Triều nữa.
Vào thời điểm mấu chốt này, Đại Li căn bản không có bất kỳ sức uy hiếp nào đối với hắn.
Nếu như còn tưởng rằng, chủ động tìm hắn giao dịch là một loại ân huệ từ trên cao ban xuống, thì hoàn toàn sai lầm rồi.
Thẩm Mộc cũng sẽ không nể mặt ngươi đâu.
Lời này cũng chỉ có Cố Thủ Chí và Tiêu Nam Hà nghe thấy.
Nếu như bị những trọng thần khác của Đại Li nghe được, có thể sẽ tức đến hộc máu ngay tại chỗ.
“Thẩm Mộc, giao dịch điều kiện ngươi có thể cứ việc ra giá, nhưng để Đại Li Hoàng đế đích thân tới, e rằng sẽ……”
Thẩm Mộc lắc đầu: “Hắn không đến, vậy thì thôi. Trở về nói cho hắn biết, muốn hiểu rõ tình trạng, bây giờ là hắn cầu ta, không phải ta cầu hắn. Còn nữa, gạo nguyên khí cấp ba mươi ta có, đan dược cấp ba mươi, phù lục cấp ba mươi ta cũng đều có cả! Muốn không?”
“!!!”
“!!!”
Thẩm Mộc cười lạnh: “Lúc ban đầu Phong Cương của ta còn chưa nhận được chút khí vận nào từ Đại Li, thì khao khát hơn bây giờ nhiều lắm. Hắn Tống Chấn Khuyết làm cái gì? Ngay cả một chút cũng không cho. Cho nên ta giờ đây có ị ra cho hắn ngửi cũng là có qua có lại thôi. Muốn tài nguyên, thì tự mình lăn đến tìm ta!”
Bình luận