🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 517: Giao đấu Hạ Lan An (1)

Nhưng Tống Nhất Chi đã nói rõ với hắn trước khi ra đi.

Một khi bước vào Long Môn, phải học cách tích lũy, muốn xây dựng số lượng Khí phủ và Trường Sinh bậc thang càng thêm kiên cố.

Cứ không ngừng củng cố như vậy, đợi đến khi đạt Võ Cảnh, mới có thể tiến xa ngàn dặm.

Thẩm Mộc ghi nhớ điều đó, cho nên mỗi khi hắn cảm thấy mình sắp đột phá, hắn đều cưỡng ép kìm nén, sau đó tiếp tục chờ đợi số lượng Khí phủ tăng thêm.

Trường Sinh bậc thang trong cơ thể hắn giờ đã leo đến tầng thứ sáu.

Hắn có thể cảm nhận được, tại vị trí đỉnh đầu, có một giới hạn.

Mặc dù không biết điều này có phải đồng nghĩa với việc hắn đã đạt đến đỉnh phong ở Long Môn Cảnh hay không.

Nhưng ít nhất thì trong số tất cả tu sĩ cùng cảnh giới, hầu như không ai có thể là đối thủ của hắn.

Thẩm Mộc bình tĩnh nhìn đối diện: “Đã ngươi tự mình đến nộp mạng, vậy chúng ta kết thúc tại đây đi. Ta thừa nhận, thiên tài đệ tử Mộc Trần của các ngươi là ta giết. Hạ Lan Gia Thành là sư phụ ta giết. Hạ Lan Vũ, ta cho người khác giết. Còn Hạ Lan Địch… Hắc, ta giết!”

“Muốn chết!!!” Sau khi Thẩm Mộc nói xong lời này, ánh mắt Hạ Lan An bùng lên sự tức giận: “Khẩu xuất cuồng ngôn! Chỉ bằng ngươi mà cũng có thể giết được sư huynh ta ư? Ta biết sau lưng ngươi có tu sĩ Võ Cảnh khác, nhưng bây giờ, đây là ở Động Thiên Phúc Địa, bọn họ không có khả năng đến giúp ngươi. Ngươi có biết Khôn Nguyên đại trận này một khi khởi động có ý nghĩa gì không? Đó chính là ngay cả Phi Thăng Cảnh cũng không thể thoát ra khỏi đây, ngươi nhất định phải chết!”

Hạ Lan An từ trước đến nay vẫn không tin Thẩm Mộc có thể giết Thần Du.

Bất quá Thẩm Mộc cũng lười giải thích.

Hắn cười cười, chỉ ra bên ngoài: “À, vậy sao? Nếu ta không làm được, liệu thiên ma có thể không?”

Sắc mặt Hạ Lan biến sắc.

Bên ngoài, những đạo ngoại thiên ma dường như đã nghe thấy cuộc đối thoại của Thẩm Mộc và Hạ Lan An phía dưới.

Sau đó, chúng liếc nhìn nhau một cái, vậy mà đồng loạt giơ tay lên, phóng ra hỏa diễm xanh biếc, hướng về phía bình chướng của Khôn Nguyên đại trận mà thiêu đốt. “???”

“!!!”

Hạ Lan An và các đệ tử xung quanh đều kinh hãi trong lòng.

Đồng thời, họ nghi ngờ nhìn về phía Thẩm Mộc.

Từ rất sớm đã có người phát hiện điều không thích hợp, đó chính là những đạo ngoại thiên ma kia vậy mà không truy kích Thẩm Mộc. Không chỉ không truy kích, còn con mẹ nó phối hợp với hành động của hắn.

Quả thực không thể tưởng tượng nổi.

Theo lý mà nói, tu sĩ Nhân Cảnh và thiên ma vốn dĩ tương khắc.

Không thể nào lại có sự ăn ý đến vậy.

Nhưng mà sự thật chính là, những thiên ma này rõ ràng đang phối hợp với Thẩm Mộc.

Lúc này, hỏa diễm đồng loạt lao về phía bình chướng đại trận.

Mặc dù bị ngăn cản, nhưng có thể nhìn thấy rõ ràng bằng mắt thường, ngọn lửa bích lục kia vậy mà bám vào trên bề mặt bình chướng đại trận.

Rất nhanh, nguyên khí trên bề mặt bình chướng liền bị thiêu rụi hết.

Sau đó ngọn lửa này dường như cũng gặp phải một chút lực cản, dần dần thu nhỏ rồi dập tắt.

Nhưng sau khi lặp lại rất nhiều lần như thế, người có mắt sắc liền phát hiện, trên bề mặt bình chướng nơi những hỏa diễm kia đốt cháy, dường như xuất hiện một tia dao động bất ổn!

Lòng Hạ Lan An xiết chặt.

Hắn tuyệt đối không ngờ rằng, thiên ma lại lợi hại đến vậy, ngay cả bình chướng của Khôn Nguyên đại trận cũng có thể đốt!

Hắn cắn răng, nhất định phải ra tay ngay lập tức.

Nếu thiên ma phát hiện hỏa diễm của chúng có thể hủy hoại trận pháp, vậy rất nhanh chúng sẽ đột phá.

Mà một khi Khôn Nguyên đại trận bị hủy diệt.

Khi đó Thẩm Mộc nhất định sẽ trốn thoát, đến lúc đó muốn bắt lại hắn sẽ không còn cơ hội.

Ánh mắt Hạ Lan An hơi nheo lại, sát khí lập tức lan tỏa trong không khí xung quanh.

Sát khí đôi khi có thể làm tăng lực công kích, nhưng đôi khi, lại trở thành nhược điểm làm bại lộ đòn tấn công.

Cho nên phần lớn Kiếm Tu Võ Cảnh đều sẽ chuyên môn tu luyện khống chế sát khí.

Hạ Lan An cảm thấy, một người ở cảnh giới Long Môn không thể nào sớm như vậy đã có được sát khí.

Cho nên chỉ cần hắn lợi dụng điểm này, liền có thể chiếm được thế thượng phong trong tấn công.

Nhưng hắn không hề biết, lúc này Thẩm Mộc đã thông qua việc săn giết đệ tử của Tông môn bọn hắn, sớm đã ngưng kết ra sát ý sơ khai.

Đồng thời, ngay khi hắn lặng lẽ ẩn giấu sát khí, chuẩn bị ra tay.

Thẩm Mộc đã sớm cảm nhận được điều đó.

Mấy trăm Khí phủ quanh thân hắn đã bắt đầu vận chuyển chu thiên, Vô Lượng Kim Thân Quyết được thôi động đến cực điểm.

Sau một khắc!

Chỉ nghe mặt đất trong phòng ‘phanh’ một tiếng vang thật lớn.

Tất cả mọi người kinh ngạc nhìn về phía đó.

Thẩm Mộc, người mà ban nãy còn đứng tại chỗ, nháy mắt biến mất!

Tất cả mọi người đều nghĩ Hạ Lan An sẽ ra tay trước.

Ngay cả chính hắn cũng cho rằng như thế.

Đồng thời giành được tiên cơ!

Xoạt!

Ở góc nhà đối diện xuất hiện một tàn ảnh.

Ngay sau đó, khắp căn phòng bao trùm lên băng hàn sát khí thấu xương.

Hạ Lan An nhướng mày, trong lòng cảm thấy kinh ngạc!

“Ngươi vì sao lại có sát khí ngưng luyện đến thế này?”

Nhưng mà lời vừa dứt, hắn còn chưa kịp để các đệ tử xung quanh lùi lại!

Một đạo Kiếm Mang chợt lóe ngang trời!

Bá!

Mùi huyết tinh lan tỏa.

Và rồi tiếng kêu thảm thiết vang lên, vài bóng áo trắng đúng là bị chém ngang eo!

Kiếm này của Thẩm Mộc nhanh như bôn lôi, kết hợp với sát khí cường đại, chém ngang qua trong căn phòng.

Trừ Hạ Lan An ra, những đệ tử khác của Hạ Lan Kiếm Tông cơ bản chưa kịp phản ứng đã bị chém ngang eo!

Có người ngay tại chỗ máu tươi phun ra ngoài, mùi máu tanh xộc lên nồng nặc khắp xung quanh.

Nỗi đau đớn quằn quại khiến những đệ tử còn thoi thóp thống khổ gào thét lên.

Sắc mặt Hạ Lan An có chút dữ tợn, hắn điên cuồng gầm lên: “Thẩm Mộc, nộp mạng đi!”

Sau tiếng gào thét điên cuồng.

Uy áp cảnh giới Thần Du Cảnh lập tức tăng vọt, sau đó một đạo kiếm ý ập tới phía Thẩm Mộc.

Trường kiếm trong tay Hạ Lan An cũng bay vút ra theo tiếng.

Thừa lúc Thẩm Mộc ngăn cản kiếm ý, hắn cực nhanh đâm ra.

Thẩm Mộc một tay triệu hồi Độc Tú.

Tay còn lại hắn sử dụng Thần Hành Phù lục, chợt tránh đi.

Tránh thoát một kiếm này của Hạ Lan An.

Một giây sau, hắn xuất hiện phía sau một đệ tử khác.

Không hề dừng lại, hắn vung chân, tung một cú đá ngang!

Bành!

Sức mạnh cường đại mang theo một trận gió lốc, đánh trúng mạn sườn tên đệ tử kia.

Khí phủ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, chi chít phát sáng trên chân Thẩm Mộc.

Giống như bom nổ tung ngay lập tức.

Toàn bộ sức mạnh nguyên khí tập trung vào một chân, khiến đệ tử Hạ Lan Kiếm Tông này bị đá bay thẳng ra ngoài.

Chỉ là ngay trên không trung, chưa kịp tiếp đất, người kia đã chết hẳn.

Khí phủ vỡ nát, ngũ tạng tan tành, mắt lồi ra vì bị ép nén quá mạnh!

Dưới lực nén cường đại, một khi các khiếu huyệt Khí phủ bị phá hủy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...