🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 346: Vấn đề bồi thường

"Ngươi biết ta là ai?" Hàn Đông Li hỏi.

Thẩm Mộc nhíu mày, quan sát hắn một chút: "Đạo bào của ngươi không khác là bao so với vị quan giam giữ kia, nhưng cảnh giới của ngươi chắc chắn cao hơn hắn, còn lợi hại hơn một chút so với Tư Đồ Phong của Minh Hà Tông. Ngươi là chưởng môn Đông Li Sơn, Hàn Đông Li."

Hàn Đông Li cười gật đầu: "Cũng coi như có kiến thức. Thế nào, ta thân là tông chủ một tông, lại đích thân đến đây, ngươi có nên thả sư đệ ta không?"

Ha ha… Ngươi tính là cái gì? Trong lòng Thẩm Mộc thầm im lặng, thời buổi này rồi còn gì? Mà còn muốn dùng cách "xoát mặt" với ta sao? Xin lỗi, mời rẽ trái đi ra ngoài: "Hàn tông chủ, chắc hẳn ngài đã đọc tin phi kiếm truyền đến rồi chứ?"

"Đọc rồi, thì sao?"

"Xin lỗi, phải bồi thường tiền."

"……" Ánh mắt Hàn Đông Li tràn đầy sự kỳ lạ. Hắn hốt nhiên cảm giác, e rằng người này không phải kẻ ngốc chứ? Ta thân phận gì? Tông chủ Đông Li Sơn đấy! Cho ta một chút thể diện, ngươi ra ngoài khoác lác cũng đủ cả đời rồi!

"Khục… Bao nhiêu?"

Thẩm Mộc mỉm cười: "Là thế này, Hàn tông chủ, phần bồi thường này kỳ thực liên quan đến rất nhiều phương diện."

"?" Hàn Đông Li: "Ví dụ như?"

Thẩm Mộc: "Nếu xét từ góc độ của Phong Cương ta mà nói, ngoài hư hại vật chất ra, còn có tổn thất tinh thần, tổn thất danh dự của Phong Cương, cùng ảnh hưởng xấu gây ra cho bách tính Phong Cương. Quan trọng nhất, là ảnh hưởng trực tiếp và to lớn đến thương hiệu của Phong Cương ta. Nếu Phong Cương không thể yên ổn, điều đó sẽ bất lợi cho sự phát triển sau này. Cho nên chuỗi tổn thất này không phải con số nhỏ."

"!!!"

"Mặt khác, ta biết rằng dù sao không chỉ có một mình quý tông, Khê Kiếm Môn bên kia cũng có một nửa trách nhiệm, cho nên điều này liền liên quan đến việc bồi thường liên hợp, cùng phân phối trách nhiệm cụ thể, cùng tỷ lệ bồi thường... Tóm lại, ngài cứ ở lại Phong Cương vài ngày, chờ người bên kia đến, chúng ta sẽ từ từ bàn bạc?"

"!!!" Hàn Đông Li á khẩu không trả lời được: "Ngươi..."

"Ta muốn đi bí cảnh thí luyện, Hàn tông chủ nếu không có việc gì, chi bằng đi theo ta, xem như ta dẫn ngài đi dạo một vòng."

"Ừm?" Hàn Đông Li giật mình.

Hắn mới vừa nói…… Bí cảnh thí luyện!?

Bí cảnh thí luyện?

Hàn Đông Li bị một câu nói rất tùy ý của Thẩm Mộc làm cho ngây ngẩn cả người.

Dù sao bốn chữ này, đối với bất kỳ tông môn nào mà nói, đều có sức hấp dẫn rất mạnh.

Trầm ngâm hồi lâu, Hàn Đông Li hỏi dò: "Xin hỏi Thẩm huyện lệnh, bí cảnh thí luyện này thuộc loại hình gì? Tu sĩ cảnh giới nào có thể tiến vào, có thể cao đến mức nào?"

Quỷ Môn Quan tổng cộng có chín tầng. Từ Hạ Võ Cảnh đến Thượng Võ Cảnh, mỗi một cảnh giới ứng với một tầng.

Thuộc về hệ thống giáo dục bắt buộc kéo dài chín năm.

Đương nhiên, những lời này Thẩm Mộc khẳng định không thể nói hết với Hàn Đông Li, không chỉ hắn, mà bất cứ ai cũng không được phép. Nếu không, một khi tin tức truyền ra, khả năng cuộc chiến tranh giành sẽ sớm bùng nổ.

Phải biết, trong nhận thức của tất cả tu sĩ, căn bản méo mó gì tồn tại bí cảnh thí luyện toàn mãn chín cảnh giới, có được một cái cũng đã là tốt lắm rồi.

Hoặc là Hạ Võ Cảnh, hoặc là Trung Võ Cảnh. Cùng lắm thì có một vài Cực Hiểm Chi Địa, thi thoảng những đại tu sĩ Thần Cảnh trở lên sẽ đi vào thí luyện một phen.

Sau khi thần du, đại đa số trừ chiến trường kia ra, còn có vài nơi đi không trở lại, cơ hồ không có nơi nào có thể đi được.

Đây cũng là một trong những điều khiến các đại tu sĩ Phi Thăng Cảnh phiền não nhất.

Những sách kia nói, đã đến cảnh giới này, một chân bước vào cửa, phải tìm người đánh một trận mới có thể đột phá, đều là nói phét.

Thứ nhất, không ai nguyện ý đánh với ngươi.

Thứ hai, thật muốn đánh với ngươi, lẽ nào lại trơ mắt cho ngươi thể hiện uy lực để ngươi cảm ngộ sao? Chắc chắn sẽ thừa dịp ngươi đang sơ hở, trực tiếp đoạt mạng ngươi chứ.

Cho nên, phương thức tốt nhất chính là những bí cảnh thí luyện có các loại cảnh giới không đồng đều.

Đối chiến yêu ma quỷ quái, có thể buông tay đánh, không có nỗi lo về sau.

Bất quá từ trước đến nay, cũng không có nơi nào tồn tại đủ chín cảnh giới toàn mãn.

Thẩm Mộc nghĩ nghĩ, liền nói ra: "Loại hình lấy quỷ vật làm chủ. Hiện tại, cảnh giới chỉ có Hạ Võ Cảnh mới có thể tiến vào, nhưng còn có những nơi chưa được thăm dò, ước chừng có thể đến Trung Võ Cảnh."

"Có thể vượt ngang hai đại cảnh?" Hàn Đông Li cảm thấy mình như nghe lầm.

Cái này sao có thể?

Đừng nói chín cảnh giới toàn mãn, có thể bao gồm cả Hạ Võ và Trung Võ hai đại cảnh, vậy coi như là cử thế vô song.

Nhưng vì sao những tu sĩ ở Phong Cương này vẫn bình tĩnh như vậy?

Nếu là thật, chẳng phải đã sớm tranh đoạt bể đầu rồi sao?

Thẩm Mộc mỉm cười: "Đi xem một chút chẳng phải sẽ biết sao?"

Hàn Đông Li: "……"

Giao lộ giữa Cổ Miếu Phố và Hồng Đăng Hạng.

Khi rẽ vào, Thẩm Mộc cố ý liếc nhìn về phía căn miếu bên kia.

Cửa phòng đóng kín, cũng không thấy khói bếp bốc lên.

Ngày thường khi đi qua nơi này, hắn luôn có thể trông thấy bên trong có một thân ảnh gầy gò.

Nhưng hôm nay dường như không có ai ở đó.

Người này đã đi rồi sao?

Trong lòng Thẩm Mộc có chút kỳ lạ. Kỳ thực hắn còn rất tò mò, người nào có thể ở lại đây lâu như vậy, đáng lẽ nên sớm đến làm quen một chút chứ.

Không nghĩ nhiều như vậy, Thẩm Mộc đi thẳng vào Hồng Đăng Hạng, tiến thẳng đến nơi sâu nhất là những tảng đá hình sư tử, tức sân thí luyện Quỷ Môn Quan.

Sau lưng hắn,

Hàn Đông Li với vẻ mặt hoang mang đi theo sau.

Cảm giác này có chút kỳ lạ, hoặc có thể nói, giờ phút này hắn đang tự vấn lòng.

Không đúng rồi!

Diễn biến sự việc này sao lại không giống với những gì mình nghĩ lắm?

Mình đến đây để làm gì?

Không phải là mình phải để huyện lệnh Phong Cương này thả sư đệ, sau đó vui vẻ chấp nhận sự nịnh bợ và lấy lòng của đối phương sao?

Hắn Hàn Đông Li ở Đông Châu có danh tiếng và sức uy hiếp, dường như không thấp đến thế chứ?

Sao lại cảm giác người này hơi... không coi Lão Tử ra gì vậy?

Còn nữa, sao lại trò chuyện một lát, chủ đề liền rẽ sang việc cùng hắn đi xem bí cảnh thí luyện là sao?

Hàn Đông Li chắp tay sau lưng, nhìn như hai chân không động, kỳ thực thân thể hắn lại di chuyển trên mặt đất, người không đi, đường lùi về sau, đó là Đạo môn Độn Thổ chi pháp.

Thẩm Mộc quay đầu liếc một cái.

Đậu mợ?

Chiêu này diễn sâu ghê.

Lúc này,

Trước cửa Quỷ Môn Quan, người đã tụ tập đông nghịt.

Trừ một số người đến để tìm vận may, xem Thẩm Mộc có thể nhất thời hứng khởi mở đại hội bí cảnh thí luyện từ thiện hay không.

Còn lại đều là đội tinh anh của Tiêu Nam Hà, cùng đệ tử Vô Lượng Sơn Môn.

Liễu Thường Phong đang cùng Tiêu Nam Hà nói chuyện phiếm. Nhìn thấy Thẩm Mộc dẫn theo Hàn Đông Li đi tới sau lưng, tất cả đều không nói gì thêm.

Thậm chí không biểu lộ vẻ gì kỳ lạ hay ánh mắt dò hỏi.

Không đợi Thẩm Mộc mở miệng trước, Liễu Thường Phong đã lên tiếng trước.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...