Chương 218: Mồng Năm Tết
Bởi vì Phong Cương này không chỉ là kẻ bạo ngược trong nhà đâu! Hắn mẹ nó còn giết người ngoài nghiêm túc như vậy.
Mộc Trần, thiên tài Long môn trẻ tuổi nhất của Hạ Lan Kiếm Tông, một trong những nhân tuyển tốt nhất của Kiếm Trủng đời tiếp theo, người cầm kiếm của Lò Luyện Kiếm.
Nói mất là mất! Bản Mệnh Phi Kiếm cùng danh kiếm của Lò Luyện đều tan nát thành từng mảnh, không chút dấu vết nào còn sót lại.
Điều này giống như một kẻ gây rối nổi bật. Nó phát đi một tín hiệu tới tất cả các thế lực đã biết chuyện.
Muốn tiếp tục dùng Phong Cương làm công cụ và vật hi sinh, duy trì sự cân bằng vi diệu của các ngươi sao?
Xin lỗi, điều đó không thể nào. Các ngươi nhất định phải đưa ra lựa chọn.
Bởi vì ta, Thẩm Đại, cái gậy quấy phân heo, đã đến!
…
…
Tết vừa qua đi.
Vốn dĩ tất cả mọi người đều nghĩ rằng năm nay đã qua đi, bọn hắn liền có thể sống như trước đây, làm những việc vốn dĩ họ phải làm.
Tiếp tục chờ Động Thiên Phúc Địa mở ra.
Các tu sĩ mới đến tiếp tục vào thành.
Người của các đại vương triều tiếp tục ẩn nấp.
Người thu thập tin tức tiếp tục mưu đồ.
Thế nhưng,
Chuyện sau đó, lại không hề phát triển theo suy nghĩ của tất cả mọi người.
Gần như không ai nghĩ tới.
Tết vừa thoáng qua một cái, nhịp điệu vốn có của Phong Cương thành đã thay đổi!
Trực tiếp làm rối loạn tất cả dự tính của mọi người!
Thẩm Mộc không thích bị người nắm mũi dẫn đi, phong cách đó không phải của hắn.
Đã là cái gậy quấy phân heo, vậy thì không thể nào tiến hành theo nhịp điệu vốn có.
Nghĩ tiếp tục an dật ở Phong Cương sao?
Điều đó tuyệt đối không thể nào.
Đùng!
Tiếng đồng la khổng lồ vang vọng vào mồng năm Tết.
Con gà trống mào đỏ thẫm đứng trên xà nhà của một nhà nọ.
Nó khó hiểu nhìn về hướng Thái Thị Khẩu, có lẽ hơi bực mình.
Chẳng lẽ mình bị mất việc rồi?
Vốn nghĩ đã lâu không gáy, hôm nay sẽ cất một tiếng gáy vang.
Nhưng chưa kịp gáy đâu, một tiếng đồng la vang động trời đã kinh động tất cả mọi người.
Nói thật.
Không ai tình nguyện nghe thấy âm thanh đó.
Cũng không ai muốn đi đến nơi đó, quá kinh khủng.
Không có chuyện gì thì còn tốt.
Nhưng phàm là có chuyện, Thái Thị Khẩu của Phong Cương tuyệt đối là một nơi có thể khiến ngươi khắc sâu ấn tượng.
Đi hay không đây?
Trong lòng rất nhiều người do dự.
Không hiểu sao, trong lòng luôn có dự cảm chẳng lành.
…
Chẳng bao lâu sau.
Thái Thị Khẩu đã đông nghịt người.
Ngoài dân chúng của Phong Cương, còn rất nhiều khuôn mặt mới từ các hương trấn đến.
Có chút lão làng thì đang quan sát ở những nơi khác, để tránh lỡ đâu tâm tính sụp đổ, bị người khác trông thấy mất mặt.
Chỉ có những người mới đến những năm gần đây, không hiểu quy củ, mới có thể tụ tập gần như vậy.
Kì thực một số lão nhân vốn dĩ nên nhắc nhở.
Nhưng lại luôn cảm thấy không thể tự mình phát điên một mình.
Cho nên phần lớn đều là hiểu rõ trong lòng nhưng không nói ra, lựa chọn ngậm miệng.
Lúc này trên đài cao.
Thẩm Mộc híp mắt cong cong, nụ cười vẫn rạng rỡ như thường, khiến người ta nhìn không rét mà run.
Đã không học được phong thái như gió xuân của Cố Thủ Chí, vậy thì cũng chỉ có thể tạo ra chút nét đặc trưng riêng.
“Nhìn thấy không? Cười rạng rỡ như vậy, khẳng định có quỷ!”
“Hừ, nhìn xem chỉ thiếu đức!”
“Chẳng lẽ lại muốn làm trò hề?”
Rất nhiều tu sĩ đã bắt đầu bàn tán.
Nhưng đại đa số đều giải mã nụ cười của Thẩm Mộc, cho rằng hắn lại tiếp tục làm trò hề.
Không thể không nói, quả nhiên đều là những lão thủ rất có kinh nghiệm.
Trên đài, âm thanh của Thẩm Mộc truyền tới.
“Khụ, xin lỗi các vị, đầu năm mới đã gọi các ngươi ra đây, kì thực chủ yếu ta có chút chuyện, muốn đại diện cho Phong Cương chúng ta, cùng các tu sĩ ở các quận huyện thương lượng, nhưng sợ từng người tìm phiền phức, lại không thể tụ tập đủ người, cho nên lúc này mới lại đánh đồng la.”
“???”
“!!!”
Vừa thốt ra lời này.
Xung quanh đầu tiên là sững sờ, sau đó vô cùng kinh ngạc.
“Dựa vào, thế mà không phải làm từ thiện?”
“Hình như nói, là tìm chúng ta.”
“Không làm trò khiến người ta phát điên là tốt rồi, thỏa mãn đi.”
“Lương tâm phát hiện?”
“Chẳng lẽ là muốn phát điểm gì cho chúng ta?”
“Nghe hắn nói thế nào đi, đừng cao hứng quá sớm.”
Trên đài,
Thẩm Mộc đưa hai tay ra, ra hiệu cho những người bên dưới giữ yên lặng.
Sau đó hắn nhìn về phía dân chúng Phong Cương tiếp tục nói:
“Thật xin lỗi, đã khiến các vị đồng bào Phong Cương dậy sớm, thật sự là không có ý tứ, nhìn thấy các vị thiếu ngủ, làm Phong Cương huyện lệnh, cũng là không đành lòng.
Cho nên các vị đã đến Phong Cương, vậy cứ dựa theo lệ cũ mỗi người phát một ít Trung phẩm Thối Thể Đan làm bữa sáng ăn một lần đi, đừng đói bụng, ta phải nhắc nhở các vị, không ăn sáng không tốt cho dạ dày đâu.”
“……?”
“!!!”
“!!!”
Mã Đức, cứ mẹ nó biết ngay mà!
Vẻ mặt một đám tu sĩ dần dần bắt đầu méo mó, có một số người mới đến đây chưa có kinh nghiệm, ánh mắt dần dần trở nên đặc sắc!
Con em ngươi nghe xem, đây là tiếng người sao?
Trung phẩm Thối Thể Đan cho dân chúng ăn làm bữa sáng!
Dậy sớm thì chẳng nỡ sao?
Đại gia ngươi, chúng ta đi sớm về khuya chạy theo tiếng đồng la của ngươi, chúng ta phải nói gì đây?
Ta ăn điểm tâm? Ta không khốn? Ta đáng chết?
Gần như tất cả mọi người bắt đầu điên cuồng “chúc” Thẩm Mộc khỏe mạnh.
Thật sự là mợ nó thất đức a.
Thẩm Mộc không để ý tới ánh mắt muốn giết người của đám tu sĩ, ra hiệu cho Tào Chính Hương, mang theo Ngọc Tú Nhân cùng Triệu Thái Quý, đem những lọ đan dược đã chuẩn bị sẵn lên.
Mà ở nơi xa,
Một ánh mắt vô cùng u ám, khóa chặt lên người Ngọc Tú Nhân.
Sắc mặt của Tôn Đông Thư toàn thân áo trắng, âm trầm, đầy người sát khí.
Bên này, mùi thuốc nồng nặc tràn ngập khắp nơi, trong khoảnh khắc, tất cả mọi người đều chấn động trong lòng!
Chỉ cần ngửi một chút đều có thể cường thân kiện thể, đề thần tỉnh não, hình như lô Thối Thể Đan này, còn tinh thuần hơn nữa thì phải?
Chẳng lẽ là ảo giác?
“Các vị, nói trước một chút, những thứ phát cho các ngươi trước kia, đều là phẩm cấp thấp, lần luyện chế này đã có chút tinh tiến, bên trong đã là Thối Thể Đan phẩm cấp cao giai! Đây cơ hồ là Thối Thể Đan có thể đạt tới trạng thái đỉnh phong!”
Bá!
Cả trường chấn kinh!
Trung phẩm cao giai? Nhanh như vậy đã đạt được phẩm chất cao giai?
Trước đó không lâu vẫn là đê giai phải không?
Một loại đan dược vừa mới đạt được phẩm cấp, nâng cao phẩm chất đơn giản như vậy sao?
Tất cả mọi người không dám tin vào mắt mình.
Đích xác, Thối Thể Đan mà Thẩm Mộc phát ra hôm nay, chính là phẩm cấp cao cấp.
Lô sớm nhất là Trung phẩm đê giai, bất quá Thẩm Mộc tại phúc điền đã tăng phúc mười sáu lần dược lực của Long Thể Thảo cho Liễu Nhất, hắn muốn xem cực hạn của Thối Thể Đan.
Cho nên hắn cùng Liễu Thường Phong đã thử một lần.
Mọi vật đều có giới hạn, Thiên Tài Địa Bảo cũng như vậy.
Kì thực Long Thể Thảo sau khi đạt tới tăng phúc hơn mười lần, dù có tăng cường dược lực thêm bao nhiêu lần đi nữa, cũng không thể tiếp tục tiến giai.
Bình luận