🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 212: Đại trận, vạn sách, nuôi một vật! (3/4 càng) (1)

Hắn rất muốn Cố Thủ Chí bày ra cho hắn thấy chút Hoàng Kim Ốc cùng Nhan Như Ngọc.

Dĩ nhiên, trọng điểm chắc chắn là vế sau.

Bất quá, mỗi lần Cố Thủ Chí đều lộ vẻ nghiêm túc, kiên quyết không chịu, còn nói rằng cảnh giới của mình không đủ, tài sơ học thiển, căn bản không làm được.

Những lời này của hắn, Thẩm Mộc nhất định là không tin.

Theo hắn, Cố Thủ Chí tuyệt đối đang giấu kim ốc tàng kiều trong quyển sách nào đó. Hắn ta đang lén lút hưởng thụ một mình sau lưng bọn họ.

Tê Bắc Phong ực mạnh hai ngụm, cảm thấy vô cùng đắc ý.

Một bước đi này của mình thật mẹ nó sáng suốt, bám được vào đùi Thẩm Mộc, không lo ăn uống, cuộc sống thoải mái muốn chết.

“Đại nhân, hôm nay cửa hàng bên kia đang xây dựng, ngài không đi xem thử sao?”

Thẩm Mộc lắc đầu: “Không cần. Việc kinh doanh loại này không phải chuyện một sớm một chiều, cần sự bền bỉ.”

“Ừm, có lý.”

“Đúng rồi, ngươi không phải biết coi bói sao? Coi giúp ta xem phong thủy cửa hàng, xem sau này việc kinh doanh sẽ thế nào.”

“Coi được thì coi được, bất quá đại nhân, phong thủy cửa hàng này cực kỳ khó giải, dính đến Thiên Cương Địa Sát.”

“Thế nên?”

“Ừm……” Tê Bắc Phong cười hắc hắc: “Phải thêm ít tiền.”

“Tháng này bổng lộc trừ đi một nửa.”

“Á à? Đừng mà, đại nhân đại nhân, ta đùa thôi, ta coi cho ngài vẫn không được sao?”

“Đừng coi nữa, ta lại không muốn nghe. Sau này cửa hàng mà thua lỗ, ta sẽ trừ tiền của ngươi, ngươi tự xem mà liệu.”

Tê Bắc Phong: “!!!”

O (╥﹏╥) o

Cố Thủ Chí dọn dẹp bàn ghế trong lớp học, lúc này mới cười đi tới.

Vẫn như cũ tươi tắn như gió xuân, trông rất vui vẻ.

Quả thực tâm trạng hắn không tệ, bởi vì Thẩm Mộc vừa đưa năm trăm tiền hương hỏa Tiêu Nam Hà mới gửi tới cho hắn.

Có số tiền này.

Khung sườn của tòa thư viện chính xem như đã dựng xong kha khá, dựa theo tốc độ này, sang năm một tháng nữa hoàn thành không thành vấn đề.

Thẩm Mộc nhìn hắn một cái, tâm trạng không mấy vui vẻ, bèn trêu chọc: “Hôm nay không lên lớp sao? Sớm vậy đã cho chúng tan học rồi, ngươi là lão sư Văn Đạo Học cung mà không xứng chức thế à!”

Cố Thủ Chí ngồi xuống, thong thả rót một chén trà.

Hắn chẳng để ý, vừa cười vừa nói: “Sắp đến Tết rồi, lòng bọn nhỏ sớm đã bay bổng cả rồi, giảng nhiều thêm cũng không thể nào lọt tai, không bằng cho chúng sớm ra ngoài chơi, cũng có thể chơi vui vẻ một chút. Ăn Tết mà, phải có dáng vẻ ăn Tết chứ.”

Thẩm Mộc kỳ lạ nhìn hắn.

Trước đây hắn luôn cảm thấy Cố Thủ Chí là một thư sinh khô khan, cố chấp.

Nhưng sau một thời gian dài tiếp xúc, hắn lại cảm thấy y linh hoạt đến mức quá đáng.

Ví như trong chuyện đòi tiền và tham ô công quỹ này!

Thủ đoạn cực kỳ cao.

Lại hoặc là trong vai tiên sinh dạy học.

Đoạn thời gian trước, đám tiểu tử như Cổ Tam Nguyệt và Tân Phàm, còn rất không tình nguyện.

Đến Học Thục đọc sách mà cứ như đến pháp trường vậy.       Nhưng mới mấy ngày trôi qua, quả thực không ai còn nghĩ đến việc trốn học.

Điều này khiến Thẩm Mộc không khỏi thốt lên tiếng bội phục.

“Ta nói, lão Cố này.”

Cố Thủ Chí “……”

“Một ngàn lượng tiền hương hỏa xem như đã góp đủ cho ngươi, khung sườn lầu chính của thư viện này không thành vấn đề rồi. Vậy sau này còn cần gì nữa, ngươi có phải nên nói cho ta biết sớm để ta còn có thể chuẩn bị trước không?”

Thẩm Mộc sớm đã biết việc thành lập thư viện của Văn Đạo Học cung không phải chuyện đùa đơn giản.

Cho dù có đau lòng đến mấy, chỉ cần Cố Thủ Chí muốn tiền, hắn đều sẽ nghĩ biện pháp.

Mà một ngàn lượng tiền hương hỏa này, kỳ thực cũng chỉ vừa đủ để dựng nên khung sườn lầu chính của thư viện.

Về phần những thứ cần thiết sau này, hắn hoàn toàn không hay biết gì.

Nhưng có một điểm Thẩm Mộc có thể khẳng định, những thứ cần sau này sẽ còn khó hơn tiền hương hỏa rất nhiều.

Cho nên giờ hắn muốn biết chi tiết cụ thể, để còn có thể sớm có chuẩn bị tâm lý.

Cố Thủ Chí nghe vậy, khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống, vừa cười vừa nói:

“Văn Đạo Học cung tại toàn bộ Hạo Nhiên thiên hạ, tổng cộng có bảy mươi hai tòa thư viện. Chỉ là trăm năm trước thiếu mất một tòa, bởi vì lúc ấy vương triều Thiên Lang ở Bắc Thương Châu bị hủy diệt, vương triều không còn, tòa thư viện kia cũng bị cấm, thế nên hôm nay ngươi tranh được danh sách này, cũng chính là tòa thứ bảy mươi hai mà Văn Đạo Học cung từng thu hồi.”

“Cái này trước ngươi đã nói rồi.” Thẩm Mộc ghi lại.

Cố Thủ Chí gật đầu tiếp tục nói:

“Thánh nhân rằng: ‘Đọc vạn quyển sách, đi vạn dặm đường’. Thế nên hạt giống đọc sách của văn đạo đều cần đi xa vạn dặm, không ngừng tìm kiếm. Khi nào đi hết bảy mươi hai tòa thư viện, mới xem như thấu hiểu học vấn. Cho nên gần trăm năm nay, văn đạo không có ai thành đại nho, có liên quan rất lớn đến việc tòa thư viện thứ bảy mươi hai này chậm chạp chưa định. Chờ ngươi xây xong thư viện, e là sẽ có việc phải tiếp đón.

Đương nhiên, đó cũng là chuyện sau này.

Thế nên thứ hai, phải có Tàng Thư các! Sách vở trong thiên hạ, không phân loại, công pháp cũng được, thơ văn cũng được, ít nhất phải có vạn quyển!”

Thẩm Mộc đột nhiên hỏi: “Văn Đạo Học cung không cho gì cả sao?”

“Cho, nhưng sẽ không quá nhiều. Phần lớn là sách gốc của Văn Đạo Nhất Mạch, về phần các loại khác, cần ngươi tự mình tích lũy.”

“Được……”

Cố Thủ Chí: “Thứ ba, người ta đều nói người đọc sách phụng dưỡng Hạo Nhiên khí, kỳ thực không phải. Bởi vì những thứ mà người đọc sách có thể nuôi dưỡng rất nhiều. Thư Hương Chi Khí trong Đại Đạo có ngàn vạn, bất cứ thứ gì cũng có thể nuôi dưỡng tốt, cho nên, ngươi cần xác định thư viện sẽ nuôi cái gì.”

“Á à? Cái này……” Thẩm Mộc hơi bối rối, cái này cũng tính sao?

“Nuôi động vật có được không?”

Con mèo nhỏ ( ▽ )

“……” Cố Thủ Chí im lặng.

Một bên Tê Bắc Phong không nhịn nổi nữa, ngắt lời nói: “Đại nhân nha, người đọc sách nuôi vật, không phải là nuôi động vật sống đâu.”

“Ý gì?”

“Ngài nghĩ xem, vật sống thì còn cần nuôi sao? Phải nuôi thì nuôi cái chết, sau đó dưỡng nó, lúc này mới trâu a.”

“Thật hay giả?”

“Thật.” Tê Bắc Phong gãi gãi lồng ngực, tiếp tục nói: “Ngài ngẫm lại mà xem, thư viện Văn Đạo Học cung, mỗi ngày được hun đúc bởi tiếng đọc sách và gió lật sách, thứ gì cũng có thể nuôi dưỡng rất tốt.”

Cố Thủ Chí từ chối cho ý kiến: “Bảy mươi hai tòa thư viện, mỗi tòa đều có một vật được phụng dưỡng bên trong, đồng thời cũng dùng để trấn giữ Tàng Thư lâu. Cho nên không thể là phàm vật, cái này ngươi phải tự mình nghĩ kỹ.”

“Trán……” Thẩm Mộc có chút mơ hồ.

Cố Thủ Chí cười một tiếng: “Ngược lại cũng không gấp, cứ từ từ suy nghĩ là được.”

“Mà nói đến, lúc trước vương triều Thiên Lang ở Bắc Thương Châu kia, nuôi gì ở thư viện vậy?”

“Nếu nhớ không lầm, là một chiếc răng sói của Lang Yêu thượng cổ.”

“Oa Nga… Nghe cũng rất quý giá, không tốn tiền sao?”

Cố Thủ Chí: “……”

Tê Bắc Phong: “……”

Đêm giao thừa.

Gió đang thổi.

Trong nền tuyết.

Một mảnh đỏ thắm.

Mấy ngày thời gian trôi qua rất nhanh.

Thoáng cái đã sắp bước sang năm mới rồi.

Năm nay Phong Cương giăng đèn kết hoa, có tiếng pháo hoa nổ, phố lớn ngõ nhỏ không còn thê lương.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...