Chương 203: Lần sau đè giường cần mạnh tay hơn chút!
Tào Chính Hương: “……”
Lý Thiết Ngưu: “……”
Triệu Thái Quý cười nhạo nói: “Ha ha ha, Thiết Ngưu à, ta không ngờ đấy, ngươi lại có món ngon như vậy, mà chẳng nghĩ đến ta, ăn thịt mà không gọi huynh đệ sao?”
Lúc này,
Ngọc Tú Nhân theo vào từ phía sau, trông thấy cảnh tượng đó mà ngây người, lòng không khỏi run sợ.
Người mà mình sợ hãi nhất, lại bị đè nén đến mức nửa lời không dám nói?
Nàng len lén quan sát Lý nhị nương một lượt.
Khuôn mặt mỹ lệ, dáng người đầy đặn, khí chất sung mãn, điển hình của phụ nữ mạnh mẽ đất Phong Cương.
Nhưng vấn đề là, nàng là người bình thường, không phải tu sĩ sao?
Vậy tại sao nàng ta lại dám làm vậy?
Ngọc Tú Nhân đang mơ hồ trong đầu, quay đầu nhìn về phía Lý Thiết Ngưu đang nín thở bên cạnh, càng thêm kinh ngạc.
Nàng không cảm nhận được cảnh giới của Lý Thiết Ngưu, nhưng sự cường hãn của thân thể hắn, lại mạnh hơn mấy phần so với Triệu Thái Quý đang nhìn chằm chằm vào mông mình kia.
Rốt cuộc chuyện này là sao?
Nàng trước nay chưa từng thấy qua Lý Thiết Ngưu.
Cái gã đàn ông thô lỗ kẹp đao kia, cũng chính là Triệu Thái Quý, theo nàng thì đã đủ lợi hại rồi, chớ nói chi là Tào Chính Hương, nhưng hôm nay tại sao lại xuất hiện thêm một Lý Thiết Ngưu?
Điều quan trọng là những người này, hình như đều sợ hãi Lý nhị nương kia.
Nàng đang nghĩ ngợi thì...
Chỉ thấy Lý nhị nương một cước đá vào mông Triệu Thái Quý!
“Cười nhạo ai đấy? Nhanh đi làm việc đi! Nếu không, ban đêm ngươi đừng hòng có cơm mà ăn!”
“Ôi nằm mẹ kiếp!” Triệu Thái Quý lảo đảo một cái, sau đó hắn mặt đỏ bừng nhìn hằm hằm Lý Thiết Ngưu – vì hắn không dám nhìn hằm hằm Lý nhị nương: “Lý Thiết Ngưu! Ngươi quản quản vợ ngươi!”
“……” Lý Thiết Ngưu nín thinh nửa ngày: “Nhanh đi làm việc đi.”
“Dựa vào!” Triệu Thái Quý im lặng.
Ngọc Tú Nhân: “……”
Lúc này, Lý nhị nương đi tới, nhìn về phía Ngọc Tú Nhân.
“Muội muội, ngươi là do Tào sư gia đưa tới phải không? Sau này cứ gọi ta là Nhị nương là được.”
“Là……” Ngọc Tú Nhân gật đầu.
Nàng thật sự có chút chân tay luống cuống……
Sau một ngày.
Cửa hàng đã được Lý nhị nương thu xếp xong xuôi.
Bây giờ chỉ còn thiếu hàng hóa tới đủ, là có thể khai trương buôn bán.
Tạm thời bảng hiệu cửa hàng chưa được đặt tên, nhưng chuyện này cũng không quá gấp gáp.
Dựa theo ý tưởng của Thẩm Mộc, hắn cũng không định rầm rộ xây dựng cửa hàng.
Dù sao hắn nhận thấy tình cảnh hiện tại của mình có chút khó xử, vả lại số người mà hắn đã đắc tội cũng không ít, nhất là ở những Quận huyện đang suy yếu như Phong Cương thì càng có khối người.
Nếu là bọn họ cũng đều biết cửa hàng này là do hắn mở, nhất định sẽ nhắm vào, đến lúc đó không những việc buôn bán không thành, còn rước họa vào thân.
Cho nên, để tránh phiền toái không cần thiết, Thẩm Mộc liền không ra mặt, lần này hắn sẽ làm một kẻ đứng sau giật dây.
Hắn giao cửa hàng cho Lý nhị nương cùng Ngọc Tú Nhân kinh doanh, đồng thời còn muốn sử dụng Vô Lượng Sơn làm vỏ bọc bên ngoài.
Thẩm Mộc muốn để Vô Lượng Sơn mở dịch trạm đầu tiên trong thành Phong Cương!
Đồng thời liên kết danh nghĩa với cửa hàng kia của mình.
Như vậy, theo người ngoài, họ sẽ coi đó là sản nghiệp của Vô Lượng Sơn, không có quan hệ gì với nha môn Phong Cương.
Cho dù có người hoài nghi, cũng không thể đưa ra bất kỳ chứng cứ nào, dù sao địa vị của Vô Lượng Sơn cũng không yếu, bọn họ cũng phải cân nhắc một chút.
Chuyện này ngay từ đầu, Liễu Thường Phong còn có chút do dự.
Tuy nói hắn thật sự rất muốn gắn bó với Thẩm Mộc, như vậy về sau có thể kiếm được nhiều lợi ích hơn.
Nhưng sau khi nhìn qua những thứ mà Thẩm Mộc nghiên cứu ra.
Hắn thật sự có chút lo lắng.
Hắn rất sợ hãi rằng chỉ vì mấy món đồ tạp nham này mà ảnh hưởng đến trăm năm cơ nghiệp và danh dự của Vô Lượng Sơn.
Nhất là cái thứ mang tên mỹ miều ‘khiếu huyệt gậy đấm bóp’ kia.
Cái này vừa nghe xong liền mợ nó là xả đản đâu.
Nếu như Khí phủ khiếu huyệt bên ngoài có thể được xoa bóp mà khơi thông, đạt đến tác dụng thư giãn và khuếch trương, thì tất cả tu sĩ cũng chẳng cần dùng nguyên khí tuần hoàn mà tu luyện nữa.
Mỗi ngày chỉ cần cầm thứ gậy nát này mà ấn bừa lên khắp người là được rồi.
Đây không phải là coi người khác là kẻ ngu sao?
Chỉ một cây gậy vừa chấn động vừa nóng lên, có thể sao?
Hắn thật sự là không hiểu, Thẩm Mộc bình thường nhìn rất thông minh, vì sao lại cảm thấy thứ này có thể giải quyết được vấn đề nhức nhối của tu sĩ.
Tu sĩ cần cái thứ đồ chơi này làm gì?
Nhìn cây gỗ được điêu khắc, rèn luyện, đánh bóng tinh xảo kia.
Hơn nữa còn mẹ nó chia thành cỡ lớn, vừa, nhỏ, với tần suất chấn động khác nhau, cùng phiên bản cao cấp bằng đồng có thể làm nóng?
Liễu Thường Phong luôn cảm thấy cái thứ đồ chơi này có điều gì đó kỳ quặc.
Nhưng hắn lại không thể nói rõ được điểm không phù hợp kia.
Nhất định là có dụng ý khác, nhưng mà thằng nhóc Thẩm Mộc này lại không nói với mình.
Nhưng nhìn ánh mắt kiên định và tự tin như vậy của hắn, Liễu Thường Phong cuối cùng vẫn quyết định đi theo Thẩm Mộc đánh cược một lần!
Dù sao cùng lắm thì cũng chỉ tổn thất một chút danh dự.
Sau mấy trăm năm, cũng coi như quên đi, có thể từ từ tìm lại được.
Nhưng nếu thật bỏ lỡ chuyến đò này của Thẩm Mộc, lần sau muốn lên được, vậy coi như thật rất khó.
Biết đâu lại thật sự có thể kiếm được nhiều tiền thì sao?
Thà rằng tin là có đi.
Suốt khoảng thời gian này, hắn đã biến nhiều điều không thể thành có thể cũng không ít.
Cho nên, suy đi nghĩ lại, Liễu Thường Phong đã đồng ý.
Từ nay về sau, Vô Lượng Sơn thật sự đã nhập trú Phong Cương thành!
Chờ chọn xong vị trí dịch quán, cả hai sẽ cùng cửa hàng đồng thời được xây dựng.
Cũng từ đó về sau,
Vô Lượng Sơn sẽ cung cấp chấn động phù lục và phát nhiệt phù lục cho Phong Cương, đồng thời phụ trách chế tác các thành quả nghiên cứu phát minh tạp nham khác.
Kỳ thực phù lục này thật sự không khó lắm.
Một người một ngày có thể vẽ mấy trăm tấm, thậm chí hơn.
Bất quá, lượng mà Thẩm Mộc mong muốn lại lớn hơn nhiều so với con số này.
Hắn dự đoán rằng, những sản phẩm này về sau nhất định sẽ bán chạy, cho nên nhất định phải tiếp tục cung ứng, và sở hữu một ‘phù lục chế tạo xưởng’ tiêu chuẩn hóa.
Tuy nói xưởng là cái thứ gì thì Liễu Thường Phong không hiểu, nhưng điều đó có nghĩa là, về sau sẽ cùng Vô Lượng Sơn hợp tác lâu dài, Vô Lượng Sơn sẽ chuyên chế luyện phù lục, trở thành nhà cung ứng thương mại duy nhất của Phong Cương!
Mạch phù lục đạo của Vô Lượng Sơn, đó là do Liễu Thường Phong định đoạt, hắn là Chưởng giáo.
Dưới trướng hắn có đông đảo đệ tử phù lục đạo, thường ngày cũng sẽ tiến hành giao dịch với một số vương triều và Quận huyện.
Nhưng thường thường đều là phù lục cấp cao hơn, mà lại số lượng sẽ không lớn, đối phương giao tiền mua, thì bọn họ lại tốn thời gian luyện chế.
Mà Thẩm Mộc nói lên kiểu phương thức hợp tác này, vẫn là lần đầu tiên trong mấy trăm năm.
Huống hồ, việc chế tác phù lục tốt là khó khăn.
Nhưng nếu là vẽ sai phù lục, cái đó thật chính là cứ làm cho có lệ.
Cố ý viết sai Đại Đạo chi văn, ai cũng sẽ làm được, sẽ không gây ra chấn động lớn, mà lại đồng thời nguyên khí tiêu hao cũng sẽ giảm bớt.
Bởi vì viết là sai mà, uy lực cơ hồ không có, hoặc là đi chệch.
Bình luận