🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 173: Chương 173

Dù ba người họ đều sợ hãi nhưng cũng không thực sự tin điều đó.

Sau đó cô gái kia được đưa đến bệnh viện và không lâu sau đã qua đời vì không kịp cứu chữa.

Sau sự việc này, Quách Thiên đã bị cảnh sát đưa đi nhưng sau đó, cảnh sát kết luận cô gái kia ngã lầu là do sự cố nên đã thả hắn ta ra.

Tuy nhiên, hắn ta vẫn phải trải qua thẩm vấn.

Ai ngờ trong lúc thẩm vấn, ba người bắt đầu có dấu hiệu của bệnh tróc da khiến cảnh sát hoảng sợ, vội vã đưa họ đến bệnh viện.

Mọi người sợ đây là bệnh truyền nhiễm nên không ai dám đến gần.

Lục Kiến Vi lạnh lùng nói: "Đối phương đã chết! Đây là quả báo của các người."

Một cô gái tốt lành bị họ hại chết như thế.

Nếu là Lục Kiến Vi thì cô cũng sẽ tức giận! Huống chi, phụ nữ Miêu Cương rất rõ ràng về tình cảm và hận thù.

Quách Thiên ngồi dậy trên giường bệnh, bất mãn la lên: "Quả báo cái đầu ngươi! Chẳng qua là bệnh về da, suốt ngày chỉ biết nói vê quả báo!"

Sau sự việc này, cả ba người không ai liên hệ lời nguyền rủa kia với sự thay đổi cơ thể của mình.

Quách Minh không thể tin được, hỏi lại: "Các người thực sự đã làm như vậy sao?"

Bà Quách khóc lóc gật đầu: "Cô gái kia tự ngã lâu chứ không phải do chúng ta giết Chúng ta còn gọi xe cứu thương..."

Quách Minh kinh ngạc nói: "Mẹ! Mẹ bị điên rồi à?"

Cô gái kia vì bị Quách Thiên ép buộc nên không may ngã lầu! Tất cả đều là lỗi của Quách Thiên.

Đã thế còn gọi xe cứu thương quá muộn, cô gái kia chết vì không được cấp cứu kịp thời.

Bị nguyền rủa có thể nói là xứng đáng.

Quách Minh không thể tin nổi cha mẹ mình lại là những người như vậy.

Họ đều là giáo viên, trước kia cũng dạy dỗ thế hệ trẻ, đã dạy sách hàng chục năm, làm sao lại trở thành đồng lõa trong chuyện này?

Thầy Quách lộ ra một nụ cười đẳng chát.

Hình Dao Dao cũng không nhịn được nói: "Đúng vậy! Các người thực sự quá đáng! Đối phương chẳng hề làm gì các người mà các người lại đẩy cô ấy đến chỗ chết... Các người bị như vậy là xứng đáng."

Đang nói chuyện, cảnh sát từ bên ngoài bước vào, theo sau là bác sĩ.

Bác sĩ, thấy nhiều người trong phòng, tưởng là người nhà, tiếp tục nói: "Cảnh sát! Bên bệnh viện không có cách nào, chuyên gia không có kinh nghiệm với bệnh này nên hiện tại chỉ có thể như vậy”

Cảnh sát nhíu mày, cũng không tiến lại gần.

Gần như cảnh sát tới, mọi chuyện đều đã định.

Họ chỉ đến để hỏi bác sĩ về tình hình bệnh nhân, một khi xác định có thể rời khỏi bệnh viện, khi hồi phục sẽ được đưa đến sở công an để thẩm vấn lần nữa.

Quách Minh đã tin từ lâu, chỉ là cú sốc này quá lớn không thể hồi phục ngay.

Cảnh sát và bác sĩ nhanh chóng rời đi.

Cửa phòng bệnh nhanh chóng được đóng lại.

Bà Quách nắm chặt áo Quách Minh, thở hổn hển nói: "Mẹ chết không sao nhưng con nhất định phải cứu em trai con! Nó không cố ý... Không cố ý hại người!"

Quách Minh mắt đỏ hoe: "Lúc này mà còn nói không cố ý hại người?"

Rõ ràng cô gái kia đã vì Quách Thiên mà chết.

Quách Minh quay đầu, nhìn về phía Lục Kiến Vi, ngại ngùng nói: "Thầy biết bọn họ đã sai nhưng em có thể cứu người trước được không?"

Lục Kiến Vi mặt vô biểu tình nhìn Quách Thiên đang ngồi dựng tai lên nghe: "Cứu người? Đương nhiên có thể... Nhưng phải xem họ đưa ra sự thành tâm thế nào."

Cô đến đây cũng là để cứu người nhưng sau khi cứu xong nếu có chuyện gì xảy ra thì không liên quan đến cô.

Quách Minh với vẻ mặt xấu hổ, nói: "Cứu xong rồi thì đưa bọn họ đến đồn công an, để pháp luật xét xử."

Thầy Quách cũng không thể quản lý được nữa.

Lục Kiến Vi nói: "Được thôi."

Hình Dao Dao nhận ra điều gì đó, vội vàng kéo tay Quách Minh, nhắc nhở: "Phải trả tiền công."

Quách Minh chuyển khoản cho Lục Kiến Vi, trong lòng đầy phức tạp.

Lục Kiến Vi rút ra một lá bùa, nhanh chóng bay lên ngực Quách Thiên và dính chặt không rơi xuống.

Quách Thiên sợ hãi không dám cử động.

Theo những lời niệm chú của Lục Kiến Vi, da của Quách Thiên bắt đầu thay đổi, dường như có thứ gì đó cử động dưới da... Bò từ ngực ra xung quanh.

Quách Thiên đau đớn kêu lớn.

Hắn ta vùng vẫy một hồi lâu, lăn lộn từ giường xuống đất, do đau đớn mà cơ thể cuộn tròn lại, kêu thảm thiết không ngừng.

Rất nhanh, thứ đó bò từ ngực lên trán hắn ta.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...