🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 11: Chương 11 [Hết]

Ta gặp được một thiếu niên tên là A Cát Thái. Cậu ấy phóng khoáng, ngông cuồng, đầy nhiệt huyết. 

 

Cậu dạy ta cưỡi ngựa, còn ta dạy cậu đánh hoa sắt. 

 

Da ta sạm đi nhiều, nhưng lại học được cách săn b.ắ.n trên lưng ngựa, ăn thịt uống rượu thoải mái. 

 

Những ngày tháng ấy thật tự do và an nhiên. 

 

Cho đến một ngày, khi ta đang dạy A Cát Thái đánh hoa sắt, tiếng vó ngựa từ xa vọng tới. 

 

A Cát Thái hoảng hốt kéo ta lại: 

 

“Mau trốn đi! Là quân Khôi!” 

 

Ta cùng cậu nấp dưới đống đất, nhưng bất ngờ nhìn thấy người dẫn đầu lại chính là Thẩm Nghiễn Lễ. 

 

Hắn bị phục kích, cùng vài tướng sĩ bị hàng trăm binh mã quân Khôi vây chặt ở trung tâm. 

 

Ta định lao ra, nhưng bị A Cát Thái giữ lại: 

 

“Đừng, quân Khôi tàn nhẫn vô cùng, nếu bị bắt thì xong đời!” 

 

Nhìn từng người ngã xuống, lòng ta như lửa đốt. 

 

Ánh mắt ta thoáng nhìn thấy bên cạnh có lò luyện sắt, trong lòng lập tức nảy ra ý. 

 

Ta đẩy nhanh ống bễ, ngọn lửa trong lò bốc cao, sắt nhanh chóng hóa thành dung dịch. 

 

Ta múc sắt nóng đỏ vào hũ, khoác áo choàng dài rồi lao thẳng ra phía trước. 

 

Vung búa sắt trong tay, ta đánh b.ắ.n những tia sắt nóng vàng rực lên cao hơn mười thước, như những ngọn lửa rực rỡ rơi xuống tựa mưa. 

 

Ngựa của quân Khôi hoảng sợ, hí vang rung trời, chạy tán loạn như những con ruồi mất đầu. Quân Khôi tan tác, không thành đội hình. 

 

Ta dẫn Thẩm Nghiễn Lễ cùng những người còn sống thoát khỏi vòng vây. 

 

“Mạn Xuân!” 

 

Hắn vui mừng khôn xiết, chỉ nhìn một cái đã nhận ra ta. 

 

Sau đó ôm chặt lấy ta, ta nhìn y phục hắn bị cháy thủng lỗ chỗ, cùng những gương mặt đen nhẻm của mấy người phía sau, cảm thấy có chút chột dạ. 

 

Ta còn chưa kịp nói gì, hắn đã buông ta ra, đôi mắt đen lóe lên tia sáng. 

 

“Lần này may nhờ có nàng, nàng… nàng nhất định phải ở đây chờ ta, một tháng… không, mười ngày thôi, ta sẽ trở lại tìm nàng!” 

 

“Chờ ta.” 

 

Hắn nói xong liền cùng mọi người phóng ngựa rời đi. 

 

Mười ngày sau, quân Khôi bị đánh bại, hứa mãi mãi không xâm phạm biên giới phía Bắc. 

 

Khi ấy ta mới biết, hôm đó hắn phụng mệnh đưa mật chỉ. Nếu thất bại, biên giới phía Bắc của triều đình e rằng đã bị quân Khôi chiếm đóng. 

 

Đêm hôm ấy, hắn tìm đến ta. 

 

Hắn nhìn ta, khóe môi mang theo nụ cười: 

 

“Mạn Xuân, theo ta trở về, được không?” 

 

Ta khẽ nhíu mày, định từ chối. 

 

Hắn lại ngắt lời: 

 

“Ta đã tấu lên Thánh thượng về việc nàng làm ngày hôm đó. Nếu nàng theo ta về kinh, nhất định có thể xin được một phần thưởng.” 

 

Ta suy nghĩ một lúc rồi đáp: 

 

“Những gì ta có đã đủ nhiều, không cần cầu xin phần thưởng nào nữa.” 

 

Hắn nhếch môi cười: 

 

“Thật sao?” 

 

“Mấy năm qua, nàng đi khắp nơi, nhưng vẫn che mặt bằng chiếc áo đen. Nàng không muốn nói cho thế gian biết người sau lớp áo ấy là ai? Nàng không muốn chứng minh rằng nữ tử có thể soi gương điểm hoa, cũng có thể khoác áo giáp xông pha chiến trường sao?” 

 

Ta không khỏi d.a.o động. Ai nói ta không muốn chứ? 

 

Nụ cười trong mắt hắn càng rực rỡ, như ngọc minh châu phát sáng, ánh lên vẻ long lanh kỳ diệu. 

 

“Vậy nên, Mạn Xuân, theo ta trở về đi.” 

 

Khi tiến cung, ta vẫn khoác trên mình áo choàng đen. 

 

Trước mặt thiên tử, ta trình diễn một lễ hội hoa sắt lấp lánh tựa ngân hà. 

 

Hoàng thượng liên tiếp thốt ba tiếng “Hay!” 

 

Khi ta cởi áo choàng, ngài càng kinh ngạc không ngừng: 

 

“Ngươi là nữ tử?” 

 

Ta quỳ xuống, kính cẩn thưa: 

 

“Hồi bẩm Hoàng thượng, đúng vậy.” 

 

Ánh mắt ngài tràn đầy tán thưởng: 

 

“Quả là một người kỳ tài! Thưởng! Trẫm sẽ ban thưởng thật hậu!” 

 

Ta cúi đầu chạm đất, đáp: 

 

“Được Hoàng thượng ban thưởng, dân nữ cảm kích không thôi. Nhưng dân nữ có một thỉnh cầu, muốn đổi phần thưởng ấy lấy một ân điển từ Hoàng thượng.” 

 

Ngài tò mò hỏi: 

 

“Ồ? Ngươi muốn ân điển gì?” 

 

Ta không kiêu ngạo, cũng không khúm núm, đáp: 

 

“Dân nữ muốn cầu xin Hoàng thượng chuẩn cho nữ tử được danh chính ngôn thuận làm nghề đánh hoa sắt, tổ chức hội hoa đăng, tham gia nghi lễ cầu phúc. Mong cầu nữ tử và nam tử được trả công như nhau. Mong Hoàng thượng cho thế gian biết, nữ tử có thể soi gương điểm hoa vàng, cũng có thể khoác giáp sắt xông pha chiến trường.” 

 

Không gian xung quanh bỗng yên tĩnh, nhưng Hoàng thượng bỗng bật cười sảng khoái: 

 

“Thật đúng là nữ trung hào kiệt! Ngươi tuy là nữ tử, nhưng có lòng nghĩa lớn, thật đáng quý. Nể tình ngươi đã lập công lớn cho triều đình, trẫm chấp thuận!” 

 

Ta cúi đầu cảm tạ: 

 

“Tạ Hoàng thượng!” 

 

Khi cùng Thẩm Nghiễn Lễ ra khỏi cung, thân thể ta vẫn còn hơi run rẩy. 

 

Hắn nắm lấy tay ta, nhẹ giọng: 

 

“Đừng sợ, nàng làm rất tốt.” 

 

Ta cố nén nước mắt, khẽ đáp: 

 

“Ừ, ta biết mà.” 

 

Trở về nhà, tổ mẫu và mọi người vừa giận vừa mừng. 

 

Minh Nguyệt và Mạn Dung trách ta: 

 

“Đã hứa một tháng sẽ về, giờ đã bao nhiêu năm rồi!” 

 

Ta vừa nhận lỗi, vừa nhìn họ. 

 

Minh Nguyệt và Mạn Dung đã quản lý tiệm thêu rất tốt, còn mở thêm hai tiệm nữa. 

 

Tùng Bách cao lớn hơn nhiều, đã đỗ Cử nhân, hiện là môn sinh đắc ý nhất trong mắt các thầy ở thư viện. 

 

Thẩm Nghiễn Lễ vẫn chưa tái giá. 

 

Hắn còn nghiêm túc kể với ta về chuyện của Lục Trường Anh. 

 

Hắn nói, ngày hắn bắt gặp ta và Lục Trường Anh trò chuyện, hắn đã quyết định làm rõ với nàng. 

 

Hắn từng nghĩ chỉ cần giữ khoảng cách là đủ, nhưng nghe những lời ta nói hôm ấy, hắn mới hiểu mình đã sai. 

 

Lục Trường Anh vốn là người phóng khoáng, nói buông là buông, giờ nàng đã gả cho một phu quân rất yêu thương nàng. 

 

Họ sống rất tốt, và ta cũng vậy. 

 

Sau đó, nữ tử thực sự được trả công ngang bằng với nam tử. 

 

Còn ta, ta ở lại kinh thành, lập nên một đội nữ tử đánh hoa sắt. 

 

Thẩm Nghiễn Lễ ngày ngày theo sát sau lưng ta, hết lòng hỗ trợ. 

 

Tổ mẫu ngồi xem kịch, Mạn Dung và Tùng Bách lặng lẽ quan sát. 

 

Minh Nguyệt cười mỉa: 

 

“Đáng đời huynh, ai bảo ngày xưa đưa hưu thư cho tẩu tẩu ta!” 

 

Thẩm Nghiễn Lễ vẻ mặt ấm ức: 

 

“Nàng nói nàng không thích ta. Nói ta trong mắt nàng chỉ là một con người.” 

 

Minh Nguyệt bật cười lớn: 

 

“Huynh đáng bị vậy! Ai bảo lần đầu gặp mặt đã lấy bạc ra xúc phạm người ta!” 

 

Thẩm Nghiễn Lễ: “…” 

 

Nhưng hắn lại quay đầu, tiếp tục chạy theo ta: 

 

“Mạn Xuân! Nàng chờ ta với!” 

 

(Hết)

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Full
223
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều

Sau một vụ tai nạn máy bay kịch tính, siêu sao quốc tế Khương Thanh Nhu bất ngờ xuyên không về những năm 70, lạc vào một gia đình đông anh em mà cô chưa từng biết đến. Tại đây, cô được sống cùng hai người anh trai hết mực cưng chiều và cha mẹ […]
0.0 269 Chương
Ảnh bìa của Yến Lang Quân Lại Nổi Giận Rồi
Full
70
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Yến Lang Quân Lại Nổi Giận Rồi

Khi ánh trăng rọi sáng khắp Thẩm phủ, một vị tiểu nương tử với đôi mắt tựa nước thu và nụ cười ngọt ngào đã làm xao động lòng người, đặc biệt là lòng ngự sử nổi tiếng lạnh lùng Yến Nguyên Chiêu. Dù bị cảnh cáo “Thẩm cô nương, xin tự trọng” từ vị […]
0.0 126 Chương
Ảnh bìa của Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân
Full
520
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc và bản thân, Vân Bắc – đặc công át chủ bài gặp phải một cú sốc lớn khi bất ngờ từ giã cuộc sống. Thế nhưng, số phận không để cô mãi nằm im trong bóng tối. Khi mở mắt một lần nữa, cô phát hiện mình đã […]
0.0 542 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Full
751
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Trở về những năm 70 đầy bão táp và thách thức, “Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng” mở ra một cuộc hành trình đầy cảm xúc về tình yêu, gia đình và sự trưởng thành của nhân vật chính Giang Đường. Cô tiểu […]
3.5 201 Chương
Ảnh bìa của Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa
Full
122
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa

Trong “Bến Cảng Trong Đêm,” câu chuyện của Nghê Tư Duẫn – một nữ minh tinh lừng lẫy tại Quảng Đông – Hồng Kông, mở ra với sức hấp dẫn khó cưỡng. Cô sở hữu nhan sắc như thần tiên và hàng triệu người hâm mộ, nhưng lại có một điểm khiến người ta không […]
0.0 114 Chương
Ảnh bìa của Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa
Full
236
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa

Ngọn lửa tình yêu âm thầm trong lòng, sưởi ấm tâm hồn hai người trẻ tuổi trong “Âm Thầm Cháy Bỏng” của Mộ Nghĩa. Chuyện tình giữa Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt, tưởng chừng như hai thế giới cách biệt, lại chồng chéo nhau bởi những kỷ niệm không thể quên. Phó Lận […]
0.0 75 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...