🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 15: Chương 15: Hoàn

21.

Ta ra mặt, tạm thời ổn định được cục diện. Nhưng chỉ cần nhà họ Khổng chưa chịu tha thứ thì các hiệu buôn kia một ngày cũng không dám buôn bán với nhà họ Ôn.

Nhị phòng vẫn ngấm ngầm đấu đá với ta, thừa cơ cướp được không ít việc làm ăn của nhà họ Ôn. Dĩ nhiên, chẳng qua chỉ là từ túi bên trái chuyển sang túi bên phải, xét cho cùng vẫn là của ta cả.

Nhưng cứ thế cũng không phải cách, ta cùng Ôn Hoằng Hiền bàn bạc, để ta đích thân đến Tất Châu cầu xin Tứ cô nương rộng lòng khoan dung. Ta nói với Ôn Hoằng Hiền, chuyến này ta sẽ mang theo Hiệp Nhi.

"Tứ cô nương thương trẻ con, nếu thấy Hiệp nhi, khó tránh khỏi mềm lòng..."

Ôn Hoằng Hiền vội vàng gật đầu:

"Phải lắm, để vi phu thu xếp hành lý cho mẹ con nàng."

Ôn Hoằng Hiền sau một phen đau lòng tỉnh ngộ, ngay trước ngày ta lên đường đã đuổi kỹ nữ kia đi.

"Nếu không phải nàng ta ngày ngày quấn lấy, ta đâu đến nỗi lầm đường lạc lối?"

"Loại nữ nhân này, giữ bên người chỉ là gây tai họa, chẳng bằng bỏ đi, để mặc nàng ta tự sinh tự diệt."

Hắn nói đầy chính khí, đem mọi lỗi lầm đẩy hết lên người khác. Kỹ nữ kia quỳ khóc đứt gan đứt ruột ở cửa cũng chẳng đổi được một ánh ngoái đầu của lang quân.

Vừa rẽ qua góc phố, nàng ta đã lau nước mắt, tươi cười nhận lấy ngân phiếu năm nghìn lượng. Thứ tình yêu gì đó của nam nhân, làm sao thực tế bằng mấy tờ ngân phiếu này.

...

Ta để mặt mộc, đầu không cài trâm, dắt theo Hiệp Nhi lên đường đến Tất Châu. Phủ Hoài Nghĩa hầu không cho ta vào. Ta liền dẫn Hiệp Nhi quỳ dưới nắng gắt, diễn trọn một màn. Trời nắng gay gắt, Hiệp Nhi khát khô cổ, thân thể yếu ớt dưới ánh dương chao đảo muốn ngã.

"Mẫu thân, con sắp không chịu nổi rồi..."

Ta lau mồ hôi trên trán con, dịu giọng:

"Hãy nhớ lấy mặt trời hôm nay. Mai sau nếu con trèo lên được nơi cao, phải hiểu rằng tôn ti không nằm ở cúi đầu hay ngẩng mặt, mà ở chỗ có nhìn thấu được sáng tối của thế gian này hay không."

"Mẫu thân, thế nào là sáng tối của thế gian?"

Ta nhìn về cánh cổng đỏ khép chặt của Hầu phủ, nhẹ giọng đáp:

"Sáng là lòng người ấm lạnh, tối là thế sự thịnh suy."

"Hôm nay chúng ta quỳ gối dưới quyền thế, ngày sau con phải vững chãi với niềm tin trong lòng mình."

Hiệp Nhi lắng nghe một cách mơ hồ nhưng cũng gật đầu. Đến đêm khuya, trời bất chợt đổ mưa lớn, thân hình nhỏ bé của Hiệp Nhi ngã gục dưới cơn mưa.

Cửa mở ra.

Một chiếc ô che l*n đ*nh đầu ta, là Tứ cô nương.

Trong lúc ta còn kinh ngạc, lại thấy trong mắt nàng như cười như không:

"Không ngờ, ngươi còn dám liều mình đến nước này."

Ta cúi đầu, như thường ngày khiêm nhường cung kính:

"Đều là do cô nương dạy bảo tốt."

"Thôi được rồi, vào đi."

Hiệp Nhi sớm đã được gia đinh bế vào trong. Ta nhận lấy chiếc ô trong tay nàng, che lên đầu nàng.

"Từ nay về sau, tháng năm đổi dời, nô tỳ đều sẽ bung dù che chắn cho cô nương."

22.

 

Ta ở lại phủ Hoài Nghĩa Hầu hầu hạ năm ngày, còn tận tâm hơn cả thuở trước. Năm ngày sau, cửa lớn phủ Hoài Nghĩa hầu rộng mở, Trần ma ma đích thân tiễn ta rời phủ. Vừa rẽ qua góc phố, quản gia Ôn phủ đã lảo đảo lao tới.

“Đại phu nhân! Lão gia… lão gia qua đời rồi!”

Trước mắt ta tối sầm, lập tức dẫn theo Hiệp Nhi phi ngựa trở về. Dọc đường, quản gia kể lại:

Ba ngày trước, lại có bạn hàng đến đòi nợ, Ôn Hoằng Hiền trốn tránh không dám ra ngoài, nguyên cả đêm ấy say khướt. Đúng lúc ấy, Nhuỵ di nương đã lâu không lộ diện bỗng xuất hiện. Gương mặt nhu nhược đáng thương, dáng người yểu điệu, thoáng chốc khiến lòng Ôn Hoằng Hiền lay động.

Hắn bỗng nổi nên dục hoả, loạng choạng đuổi theo Nhuỵ di nương. Đêm đó mưa lớn, đá cuội trong hoa viên vô cùng trơn trượt. Ôn Hoằng Hiền vốn đã đứng không vững vì có men say của rượu, lúc đi ngang hoa viên thì trượt chân ngã xuống ao sen. Do mưa to nên chẳng ai nghe thấy tiếng kêu cứu của hắn. Đợi đến gần sáng, một nha hoàn đi ngang mới phát hiện ra t.h.i t.h.ể của hắn.

Về đến phủ, Nhuỵ di nương khóc lóc quỳ gối trong từ đường.

“Thân thể ta yếu ớt, lại gặp trời mưa to như vậy, sao có thể một mình chạy ra ngoài?”

Ai ai cũng biết Nhuỵ di nương sau khi sinh con thì băng huyết, đi đứng đã là chuyện khó khăn. Quả thực không thể tùy tiện ra ngoài trong đêm mưa.

Ta hỏi quản gia: “Rốt cuộc có thực sự trông thấy Nhuỵ di nương không?”

Quản gia run rẩy đáp: “Tiểu nhân chỉ nghe thấy lão gia gọi Nhuỵ Nhi, chứ chưa từng… tận mắt thấy người.”

Ta lập tức cho người giam lỏng Nhuỵ di nương, việc trước mắt là lo hậu sự cho Ôn Hoằng Hiền.

Trong lễ tang, ta mấy phen ngất lịm trước linh cữu. Lại cam kết đối với bằng hữu thương nhân đến đòi nợ: dù có bán sạch gia sản, ta cũng quyết hoàn trả đầy đủ.

Hôm đưa tang, phủ Hoài Nghĩa hầu phái người đến viếng. Song quản sự ấy, bên hông rõ ràng đeo thẻ bài của Khổng thị. Mọi người đều ngầm hiểu, biết chuyến ta đi lần này đến Tất Châu ắt đã cầu xin được sự tha thứ của Khổng thị. Nhờ vậy, bạn hàng cũng bằng lòng cho thư thả thêm mấy ngày.

Tiền bạc của thợ thủ công ta đã bổ sung đầy đủ, các cửa hàng cũng lần lượt vận hành trở lại. Chỉ bằng sức ta chống đỡ cả nhà họ Ôn, vực dậy sản nghiệp đang nghiêng ngả trong phong ba bão táp. Còn tận tâm phụng dưỡng Ôn phu nhân an hưởng tuổi già, rõ ràng đại phu từng nói bà sống không quá một năm. Vậy mà ta nhất quyết hầu hạ, ròng rã ba năm trời.

Ngay cả tri phủ đại nhân cũng đề tặng cho ta một tấm bảng hiệu: “Trinh tiết lưu danh.”

Cả Khoảnh Châu, có ai mà không tán dương ta một tiếng tốt.

23.

Dưới sự dẫn dắt của ta, sản nghiệp nhà họ Ôn ngày một hưng thịnh.
Chín phần trong số bạc kiếm được, ta đều dâng lên Tứ cô nương. Kinh thành rồi sẽ biến động, đây vốn là một ván cược vô cùng lớn.

Mãi đến hai năm sau, nhi tử của Quý phi nương nương đăng cơ làm Tân Đế. Tể tướng từ giã sự nghiệp khi đang ở trên đỉnh vinh quang, được phong làm An Quốc công, an nhàn dưỡng lão.

Nhà họ Khổng ngoài mặt dường như không được như xưa nhưng bên trong lại càng vững chắc. Ta nhìn chuẩn hướng gió trên cao, lấy Khoảnh Châu làm cơ sở, lập ra Liên Hoa nữ học. Lấy nữ học làm gốc, nữ tắc làm nền, truyền dạy kiến thức, dạy nữ tử cách an cư lập nghiệp.

Thuở ban đầu, người đời vẫn còn rất nghi hoặc:

"Nữ tử ra ngoài lộ diện, chẳng ra thể thống gì!"

Cho đến khi thiên kim của tri phủ giành được giải nhất trong cuộc thi thêu, đoạt được giải thưởng trăm lượng bạc. Nữ nhi thương nhân dùng bàn tính vạch trần sự gian trá của chưởng quầy, cứu được cơ nghiệp cho phụ thân. Dần dà, đến cả những lão thân sĩ cố chấp nhất cũng bắt đầu đưa nữ nhi nhà mình đến học.

Tất nhiên, tất cả đều không thể thiếu sự trợ giúp toàn lực từ Tứ cô nương. Mấy năm nay, Nhị phòng cũng tâm phục khẩu phục với ta, ta bảo hướng đông, bà ấy tuyệt chẳng dám nhìn về hướng Tây. Ôn Hoằng Hiếu cũng là kẻ biết thời thế, nhờ có sự thúc đẩy của ta, nay đã nhậm chức trong Hộ Bộ.

Việc trong phủ, ta đã chẳng còn mấy hứng thú, đều giao cho Triệu di nương xử lý. Phúc tỷ nhi cùng Hồng ca nhi cũng do nàng chăm nom. Hoàn di nương tính tình kín đáo, cả ngày ủ rũ không vui, ta để nàng đến nữ học hỗ trợ, đông người càng thêm vui vẻ, quả nhiên cởi mở hơn nhiều rồi. Còn về Nhuỵ di nương, cũng xem như đã giúp ta một tay, đưa nàng đến thôn trang, mắt không thấy tâm không phiền, sống được ngày nào tốt ngày nấy.

Như vậy là tốt rồi.

Nữ nhân chốn hậu viện, chẳng phải cứ đấu đến ngươi c.h.ế.t ta sống mới là kết cục cuối cùng. 

Nhờ Tứ cô nương chỉ điểm, Hiệp Nhi cùng đích tử của nàng được đưa đến Kinh thành, do nhà họ Khổng đích thân giáo dưỡng. Con trẻ rời xa lòng mẹ, dẫu thế nào cũng muôn phần không nỡ.

Tử Phù hỏi ta, vì sao không mở rộng sản nghiệp đến tận Kinh thành, như vậy còn có thể đoàn tụ với người nhà.

Cô nương ngốc, ngoài kia có người giỏi hơn nhiều, trên đầu còn có trời cao hơn nữa. Ở bên ngoài, ta là chủ mẫu của nhà họ Ôn, là chủ nhân của Liên Hoa nữ học. Nhưng về tới Kinh thành, ta cũng chỉ có thể là một tỳ nữ.

Người cần biết đủ, gặp tốt thì nên dừng. Ta không làm nữ tử đổi trời thay mệnh, cũng chẳng cam lòng làm cá nằm trên thớt.

Dựa vào thời thế, thuận gió mà lên.

Đấy mới là sự tỉnh táo mà nữ tử khó có được.

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Full
133
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều

Sau một vụ tai nạn máy bay kịch tính, siêu sao quốc tế Khương Thanh Nhu bất ngờ xuyên không về những năm 70, lạc vào một gia đình đông anh em mà cô chưa từng biết đến. Tại đây, cô được sống cùng hai người anh trai hết mực cưng chiều và cha mẹ […]
0.0 269 Chương
Ảnh bìa của Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân
Full
440
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc và bản thân, Vân Bắc – đặc công át chủ bài gặp phải một cú sốc lớn khi bất ngờ từ giã cuộc sống. Thế nhưng, số phận không để cô mãi nằm im trong bóng tối. Khi mở mắt một lần nữa, cô phát hiện mình đã […]
0.0 542 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Full
739
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Trở về những năm 70 đầy bão táp và thách thức, “Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng” mở ra một cuộc hành trình đầy cảm xúc về tình yêu, gia đình và sự trưởng thành của nhân vật chính Giang Đường. Cô tiểu […]
3.5 201 Chương
Ảnh bìa của Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa
Full
233
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa

Ngọn lửa tình yêu âm thầm trong lòng, sưởi ấm tâm hồn hai người trẻ tuổi trong “Âm Thầm Cháy Bỏng” của Mộ Nghĩa. Chuyện tình giữa Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt, tưởng chừng như hai thế giới cách biệt, lại chồng chéo nhau bởi những kỷ niệm không thể quên. Phó Lận […]
0.0 75 Chương
Ảnh bìa của Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa
Full
100
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa

Trong “Bến Cảng Trong Đêm,” câu chuyện của Nghê Tư Duẫn – một nữ minh tinh lừng lẫy tại Quảng Đông – Hồng Kông, mở ra với sức hấp dẫn khó cưỡng. Cô sở hữu nhan sắc như thần tiên và hàng triệu người hâm mộ, nhưng lại có một điểm khiến người ta không […]
0.0 114 Chương
Ảnh bìa của Sau Khi Giải Nghệ, Ca Nhi Nổi Tiếng Nhờ Thêu Thùa
137
Đam Mỹ · Đang thịnh hành

Sau Khi Giải Nghệ, Ca Nhi Nổi Tiếng Nhờ Thêu Thùa

Trong bầu không khí của thế giới showbiz đầy thị phi, “Sau Khi Giải Nghệ, Ca Nhi Nổi Tiếng Nhờ Thêu Thùa” mở ra một hành trình đầy chông gai nhưng cũng không kém phần thú vị của Ngạn Sơ – một ca nhi tài hoa của thời cổ đại, bất ngờ xuyên không vào […]
0.0 157 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...