🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 103: [Hoàn]

Hạ Linh Lan nhìn đại gia với ánh mắt lo lắng và thở dài sốt ruột: "Ta biết Âm Âm ngươi bên ngoài càng vui vẻ, nét cười càng rạng rỡ, nhưng Thái Hậu nương nương đã đưa ngươi vào lục cung, điều đó khiến triều thần không thể không chú ý."

 

"Hiện giờ tân hoàng vừa đăng cơ, Thái Hậu nương nương mỗi động thái đều khiến người ta dõi theo, triều đình tuy bề ngoài hòa thuận, nhưng thật ra không phải không có chuyện, nếu xảy ra chuyện gì, Âm Âm ngươi..."

 

Lời Hạ Linh Lan không phải nói bừa.

 

Lịch sử ghi nhận không ít hoàng đế lơ là, hoặc là vì mâu thuẫn với triều thần mà cuối cùng nữ nhân phải gánh họa.

 

Trên đời này đâu thiếu những chuyện hồng nhan họa thủy, song đa phần chỉ là công cụ bị người khác lợi dụng.

 

Thái Hậu mặt trầm xuống, cười lạnh: "Nếu không phải các ngươi tạo khó dễ từ giữa, làm sao có thể phát sinh những chuyện như vậy."

 

Dương Ngọc Trân nhíu mày, nói: "Thái Hậu nương nương, lời đó thật oan uổng chúng ta, tuy có mưu kế, nhưng không đến mức muốn đặt nàng vào nơi sóng gió như vậy."

 

Quản Chỉ Hiền vẫn khó đoán, ba người kia bí mật bàn tính đã lâu, chính là vì vậy mới quyết định đem Thiều Âm rời khỏi bên mình.

 

Các nàng đều biết, Thiều Âm sợ nhất là phải đụng chạm đến thị phi.

 

Nàng trong cung luôn thận trọng chặt chẽ, đối với ai cũng giữ thái độ ngoan ngoãn phục tùng, thậm chí trong ngày sinh nhật, để không làm phật lòng ai, đã gặp tới bốn người một ngày.

 

Chính vì thế các nàng mới dám nói ra như vậy.

 

Họ hiểu Thiều Âm sợ nhất là nghe những điều dị nghị.

 

Có lẽ chính bản thân Thiều Âm cũng không rõ lý do vì sao bị đưa đi.

 

Hiện giờ Quản Chỉ Hiền cũng không chắc Thiều Âm có đồng ý rời đi hay không.

 

Nàng không biết Thiều Âm là sợ rời hoàng cung sẽ trở thành tâm điểm chỉ trích, hay là vẫn muốn ở lại đây, được ngắm nhìn núi non sơn thủy yên bình.

 

Quản Chỉ Hiền ngồi sát bên Thiều Âm, nhìn về phía ba người kia, không thấy biểu hiện gì từ nàng.

 

Ba người kia lại nhìn rõ, Thiều Âm vẫn cúi đầu, không rõ ánh mắt chứa cảm xúc gì, nhưng thoáng chốc, các nàng thấy ngón tay Thiều Âm hơi động đậy, nhẹ nhàng túm chặt ống tay áo Quản Chỉ Hiền.

 

Trong khoảnh khắc đó, ba người nhớ lại ngày sinh nhật, khi Thiều Âm buông mặt xuống, dù đôi mắt không nhìn thấy, nhưng vẫn cảm nhận được sức cự tuyệt mạnh mẽ từ nàng.

 

Các nàng không biết liệu ngày đó, trước mặt ba người kia, Thiều Âm có cũng như thế không.

 

Giờ phút này, lòng các nàng hoảng loạn.

 

"Nếu ngươi không muốn về cung, chúng ta có thể cùng ngươi đi du ngoạn bên ngoài," Lương Phù Quân hơi lo lắng nói.

 

Bốn người cùng đưa nàng đi khắp thiên hạ, ai biết chứ đó mới thật sự là đưa nàng lên tử lộ.

 

Dương Ngọc Trân nắm tay Lương Phù Quân, nhẹ nhàng khống chế lời nói, giọng ôn nhu hơn: "Nếu ngươi thật sự muốn đi Giang Nam, chúng ta có thể cho người hộ tống một mình, ngươi đi du ngoạn thế nào cũng được, không cùng ai cùng đi, sẽ không gặp nguy hiểm gì."

 

Quản Chỉ Hiền mặt lạnh hơn, Hạ Linh Lan là người đầu tiên lùi bước: "Âm Âm nếu muốn cùng Thái Hậu nương nương đi Giang Nam, ta có thể giúp giấu giếm một vài chuyện, chỉ cần Âm Âm vui vẻ, ta nguyện làm bất cứ điều gì."

 

Hai người kia không phản đối.

 

Chỉ cần Thiều Âm cuối cùng trở về cung, chỉ cần nàng không nói ra chuyện gì, các nàng còn có cơ hội.

 

Ba người không thể bình tâm.

 

Trong lòng như có dao đâm.

 

Họ hối hận vì đã không đuổi theo.

 

Có lẽ nếu đuổi theo, lại làm Thiều Âm khó chịu.

 

Sống với nhau lâu rồi, làm sao lúc nào cũng cười tươi được?

 

Hạ Linh Lan vừa định nói để Thiều Âm cùng Thái Hậu đi Giang Nam.

 

Thiều Âm khẽ ngẩng mắt trong khoảnh khắc.

 

Chật chội trong xe ngựa, không khí như ngưng đọng.

 

Mọi người im lặng, không ai nói thêm câu nào.

 

Nếu không có ba người kia, Thiều Âm có lẽ không biết lòng mình đã kiên định đến thế.

 

Quản Chỉ Hiền không phải người dễ đối phó, Thiều Âm trong cung biết rất rõ điều đó.

 

Nàng nhìn lạnh lùng, mạnh mẽ.

 

Nhưng hôm nay, bên cạnh nàng, nàng buông lỏng hơn, quên đi bao lâu không thưởng thức phong cảnh như thế.

 

Nàng cũng không nghĩ mình lại rơi vào tiến thoái lưỡng nan.

 

Thấy ba người kia hùng hổ dọa người, Quản Chỉ Hiền lại thấy đau lòng.

 

Nàng đau lòng vì Thiều Âm.

 

Vậy thì làm sao nàng không biết lựa chọn của mình?

 

Thiều Âm nắm chặt ống tay áo Quản Chỉ Hiền, ngước mắt nhìn ba người kia: "Nương nương..."

 

"Âm Âm!" Dương Ngọc Trân cắt lời, giọng run run: "Có chuyện, không cần nói ra, không nói ra càng tốt, có người sẽ càng lo cho ngươi."

 

"Ngươi cũng biết, nếu người ta đã có được, sẽ không trân trọng."

 

"Nô tỳ không sợ Thái Hậu không trân trọng, nô tỳ nói ra chỉ là không muốn làm phí tâm sức và thời gian của ba vị."

 

Lời vừa thốt, trong xe ngựa bỗng lạnh buốt như băng.

 

Dương Ngọc Trân, Lương Phù Quân và Hạ Linh Lan trong chớp mắt như rơi vào hầm băng.

 

Nỗi đau sắc bén từ đáy lòng lan tỏa, khiến các nàng tê dại.

 

Năm người chia tay tại bến tàu.

 

Quản Chỉ Hiền nắm tay Thiều Âm, vẻ mặt trở lại lạnh lùng, đối mặt với ba người kia, ánh mắt rõ ràng hiện lên sự thỏa mãn đắc ý.

 

Thiều Âm cúi đầu, không dám nhìn họ.

 

Trong cung, nàng luôn thận trọng, biết rõ nguy hiểm rình rập.

 

Nàng không hay biết, những người kia đã có ý khác với mình.

 

Quản Chỉ Hiền nắm tay nàng, quay người bước lên thuyền.

 

Thiều Âm trong lòng có vài phần áy náy, muốn quay lại nhìn ba người, nhưng biết không thể.

 

Người bên cạnh dường như cảm nhận được sự dao động, nghiêng đầu hỏi: "Ngươi không buông tha như vậy, phải chăng là hối hận?"

 

"Không." Thiều Âm đáp rất nhanh.

 

Quản Chỉ Hiền nhẹ nở nụ cười: "Vậy đừng nghĩ nhiều."

 

Chốc lát sau, nàng như muốn an ủi Thiều Âm, nói về trong cung: "Hoàng đế và hậu phi, từ khi nàng vào cung, cũng đã học cách không trông mong quá nhiều tình cảm."

 

"Tiên đế để lại mỹ nhân, hậu cung phi tần nhiều đến ta cũng suýt quên tên, những kẻ không được sủng ái đã thành thói quen từ lâu."

 

"Vì thế ngươi không cần nghĩ họ sẽ khổ sở ra sao, có thể khi ta trở về cung, họ đã có người khác bên cạnh."

 

Thiều Âm nhìn Quản Chỉ Hiền.

 

Nghe vậy, dường như có lý.

 

Trong cung, nhiều vị nương nương chưa từng biểu lộ sự trông mong ở hoàng đế.

 

Các nàng từng chịu quá nhiều sủng ái, có lẽ cũng từng chờ đợi tình yêu nhiều năm, hoàng đế và hậu cung biến đổi không ngừng, các nàng đã nhìn thấu tất cả, giữ cho lòng thanh tỉnh.

 

Nghĩ đến đó, trong lòng Thiều Âm có chút nhẹ nhõm.

 

Chỉ là, để nàng hoàn toàn buông bỏ cảm xúc đó, không phải dễ dàng.

 

Hai người lên thuyền, con thuyền rời bến, theo sóng gió từ từ đi xa.

 

Thành trấn dần khuất sau lưng.

 

Dưới ánh trăng, non xanh nước biếc mờ ảo như biến mất, chỉ còn lại bóng tối.

 

Cảnh tượng vốn nên khiến người ta kinh sợ, nhưng Thiều Âm vẫn đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.

 

Nếu nhìn kỹ đôi mắt nàng, sẽ thấy ánh nhìn không hướng về xa xăm, mà là ngẩn ngơ.

 

Quản Chỉ Hiền rửa mặt trở lại, đứng phía sau Thiều Âm.

 

Thiều Âm lâu không nhận ra sự hiện diện của nàng, vẫn vô tư đi lại hay làm chút hành động nhẹ nhàng.

 

Hôm nay Thiều Âm tuyển chọn nàng, Quản Chỉ Hiền rất vui, trong lúc rửa mặt cũng suy nghĩ muốn chăm sóc nàng thật tốt, không phụ lòng tin yêu và tình cảm nàng dành cho mình.

 

Giờ đứng sau Thiều Âm chờ đợi lâu, trong lòng dấy lên ghen tuông.

 

Người này đã đi theo mình rồi, sao có thể để lòng dạ theo những người khác trở về cung?

 

Quản Chỉ Hiền không cho phép, dù thân hay tâm, nàng đều không buông tha.

 

Suy nghĩ ấy khiến trong lòng nàng đau đớn, dần sinh ra h*m m**n chiếm hữu mạnh mẽ.

 

Ánh mắt Quản Chỉ Hiền sâu thẳm, chậm rãi tiến đến bên Thiều Âm, kéo nàng vào lòng.

 

Thiều Âm thực sự hoảng sợ, quay đầu nhìn người phía sau, nhẹ thở: "Nương nương, ngài rửa mặt xong rồi chứ?"

 

Quản Chỉ Hiền không tranh luận chuyện xưng hô, khẽ cười, giọng trầm nặng nói: "Ngươi gọi ta như vậy, tuy có vẻ chúng ta xa cách, lại rất thú vị. Được sủng ái như tiểu cung nữ, bò lên giường Thái Hậu nương nương, ngươi nói xem, làm thế nào để làm ta vui lòng?"

 

Thiều Âm nghe xong lời đó, trong lòng những cảm xúc xuân thu như bị dập tắt, cơ thể cứng đờ, muốn tìm cách thoát ra.

 

Tâm trí nàng hoàn toàn bị Quản Chỉ Hiền chiếm giữ.

 

Ai có thể dùng giọng nói lạnh lùng như thế để nói lời ngọt ngào?

 

Thiều Âm định xoay người đẩy ra, "Tỷ tỷ, là ta sai rồi, ta chỉ chưa quen cách xưng hô như vậy."

 

Quản Chỉ Hiền không để nàng xoay người, bắt đầu nũng nịu.

 

Thiều Âm ngã ngồi xuống đất, tiếng vang trong đêm vắng rõ ràng.

 

Quản Chỉ Hiền nhẹ cắn vành tai Thiều Âm, từ giọng nói đến cử chỉ đều không cho phép nàng khước từ: "Ngươi đã theo ta rồi, lòng còn nghĩ đến người khác làm gì? Như vậy ta không tốt, làm cho ngươi còn nghĩ đến người khác sao?"

 

"Nương nương..." Thiều Âm như bị bóp mạch máu, định ngăn tay nàng lại, rồi lại nắm chặt, dường như bị dẫn dắt đi theo.

 

Giọng nàng run run, chân cũng mềm nhũn dần.

 

Quản Chỉ Hiền giọng lạnh pha chút hỗn loạn khiến Thiều Âm sợ hãi: "Nếu ngươi thích cảnh đêm thế này, sao không lấy lòng ta ngay tại đây?"

 

Đôi mắt Thiều Âm mở to, hít sâu xin nàng tha, nhưng bỗng nhiên bị hôn lên môi, lời van xin cuối cùng tan biến trong không gian.

 

Quản Chỉ Hiền hài lòng với hành động của mình, bởi vậy nàng được điều mình muốn, Thiều Âm cũng không còn nghĩ đến người khác trong lòng.

 

[Hoàn]

 

______

Thật ra là định làm 1 chương tâm sự riêng mà sợ mn hoàn truyện xong kh đọc nên ghi ở đây luôn.

Đây là bôn đầu tay mình làm nên có gì sai sót mn góp ý rồi hoan hỉ bỏ qua cho sốp nhee.

H thì kể khổ nè, nay tăng ca 2 gói cafe đen để xong bộ này.

Mai nhà có tiệc kh đi làm nên quyết định chơi lớn thức trắng đêm có gì trưa mai ngủ bù.

Kh hiểu sao làm việc lúc ngta đi ngủ hết thì làm hiệu quả hơn:))

Nói xong rồi đóo, mn ai có bộ QT nào hay thì gt sốp edit tiếp nha.

Mong mn sẽ ủng hộ tác phẩm tiếp theo của sốp, hẹn gặp lại 1 ngày kh xa nhaa.

Paipaii

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Full
129
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều

Sau một vụ tai nạn máy bay kịch tính, siêu sao quốc tế Khương Thanh Nhu bất ngờ xuyên không về những năm 70, lạc vào một gia đình đông anh em mà cô chưa từng biết đến. Tại đây, cô được sống cùng hai người anh trai hết mực cưng chiều và cha mẹ […]
0.0 269 Chương
Ảnh bìa của Yến Lang Quân Lại Nổi Giận Rồi
Full
35
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Yến Lang Quân Lại Nổi Giận Rồi

Khi ánh trăng rọi sáng khắp Thẩm phủ, một vị tiểu nương tử với đôi mắt tựa nước thu và nụ cười ngọt ngào đã làm xao động lòng người, đặc biệt là lòng ngự sử nổi tiếng lạnh lùng Yến Nguyên Chiêu. Dù bị cảnh cáo “Thẩm cô nương, xin tự trọng” từ vị […]
0.0 126 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Full
726
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Trở về những năm 70 đầy bão táp và thách thức, “Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng” mở ra một cuộc hành trình đầy cảm xúc về tình yêu, gia đình và sự trưởng thành của nhân vật chính Giang Đường. Cô tiểu […]
3.5 201 Chương
Ảnh bìa của Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân
Full
424
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc và bản thân, Vân Bắc – đặc công át chủ bài gặp phải một cú sốc lớn khi bất ngờ từ giã cuộc sống. Thế nhưng, số phận không để cô mãi nằm im trong bóng tối. Khi mở mắt một lần nữa, cô phát hiện mình đã […]
0.0 542 Chương
Ảnh bìa của Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa
Full
232
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa

Ngọn lửa tình yêu âm thầm trong lòng, sưởi ấm tâm hồn hai người trẻ tuổi trong “Âm Thầm Cháy Bỏng” của Mộ Nghĩa. Chuyện tình giữa Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt, tưởng chừng như hai thế giới cách biệt, lại chồng chéo nhau bởi những kỷ niệm không thể quên. Phó Lận […]
0.0 75 Chương
Ảnh bìa của Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa
Full
96
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa

Trong “Bến Cảng Trong Đêm,” câu chuyện của Nghê Tư Duẫn – một nữ minh tinh lừng lẫy tại Quảng Đông – Hồng Kông, mở ra với sức hấp dẫn khó cưỡng. Cô sở hữu nhan sắc như thần tiên và hàng triệu người hâm mộ, nhưng lại có một điểm khiến người ta không […]
0.0 114 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...