🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 76: Chương 76

“Ha ha.” Kỳ Hàm cười ấm áp, thấy bốn bề vắng lặng, Tiêu Dũng cũng không phải người ngoài, liền kể lại, “Năm mười tuổi, ta bị người ta bắt cóc đưa đi. Thực ra cũng không hẳn là bị bắt cóc, người nọ chỉ đưa ta đi nơi khác ở vài ngày rồi trả lại. Người nọ rất thú vị, nói sẽ tìm cho ta một tiểu thê tử, rồi dẫn ta đi gặp nha đầu đó ở ao sen mười dặm.

Tiểu nha đầu kia lanh lợi, tự chèo thuyền nhỏ dạo chơi giữa những đám lá sen, nàng ấy mặc một bộ đồ xanh biếc, dưới ánh hoa sen trắng hồng, trông thật trong trẻo! Thỉnh thoảng nàng ấy còn hát to, thỉnh thoảng nhảy xuống nước lặn, thỉnh thoảng còn bắt được một con cá lớn, lúc đó ta bỗng nảy ra một ý, từ đó gọi nàng ấy là lươn nhỏ.

Sau đó người nọ bảo ta là đã xem bói cho chúng ta, nói rằng định mệnh hai bọn ta kiếp này có duyên, đến năm mười tám tuổi thì sẽ cho ta cưới nàng ấy làm thê tử. Có thể nói ra ngươi không tin, nhưng từ lần gặp đó, nàng ấy đã khắc sâu vào lòng ta. Ta cũng luôn suy nghĩ về lý do, nàng ấy xinh đẹp là một chuyện, còn một lý do có lẽ là màu sắc kỳ diệu của tuổi trẻ, vì ta luôn cảm thấy trải nghiệm đó như một giấc mơ kỳ lạ và tuyệt vời. Đến hơn nửa tháng trước, khi gặp lại nàng ấy ở trong phủ, một thân trang phục màu xanh đó, cùng với tín vật trên người nàng ấy, cuối cùng khiến ta không còn nghi ngờ, hóa ra những năm qua ta không chờ đợi vô ích, mọi thứ đều có sự dẫn dắt, mọi thứ đều xứng đáng.”

Hắn như đã lâu không nói nhiều như vậy, đêm nay dưới bầu trời tối tăm, tâm sự trong lòng đều đổ ra, vừa nói với Tiêu Dũng cũng vừa nói với chính mình, hồi ức này như mật ngọt, mỗi lần nhắc lại đều cảm thấy ngọt ngào từ trong ra ngoài.

Tiêu Dũng nghe đến mức quá nhập tâm, quên cả việc chèo thuyền. Hắn ta khép miệng đang mở to vì ngạc nhiên lại, phản ứng một lúc mới nói: “Người đã bắt ngài chính là lão thần tiên sao? Thần cơ diệu toán như thế! Cảm giác như đang nghe chuyện thần thoại vậy.”

“Ngươi cứ coi như chuyện thần thoại mà nghe đi, về nhà cũng nhanh chóng tìm một cô nương đi, ngươi cũng đến tuổi cần suy nghĩ chuyện trăm năm rồi. Nếu ngươi cảm thấy ngại, thì để mẫu thân của ta tìm cho ngươi, bà ấy không có tài năng gì khác, nhưng mắt nhìn thì khá độc đáo.” Kỳ Hàm nói đến đây, không khỏi lo lắng, không biết mẫu thân hắn có mời Xuân Lệ về nhà hay không, hoặc nếu đã mời về thì có tiếp tục gây khó dễ cho nàng không, hắn thật sự muốn ngay lập tức đặt chân lên đất Gia Định, chạy về nhà.

Tiêu Dũng nghe xong mặt đỏ bừng, hắn ta để một tay ra sau sờ sờ gáy, cười hì hì, “Vậy thì cảm tạ tướng quân đã lo lắng. Thực ra là thuộc hạ vốn không nghĩ đến, nhưng những ngày qua từ trên người của ngài mà nhìn ra được một chút niềm vui trong đó, nên thuộc hạ cũng bắt đầu hâm mộ. À, ngài mua cái trâm cho Xuân Lệ cô nương thật đẹp, sau này nếu thuộc hạ có người trong lòng, thuộc hạ cũng sẽ mua quà cho nàng ấy. He he.”

“Đẹp sao?” Hắn cười cười nâng tay sờ vào chiếc hộp gỗ nhỏ được gói cẩn thận trong lòng, “Ta thấy nàng ấy từ trước đến giờ không đeo trang sức, không biết nàng ấy có thích không. Quả thật là nước trong ra hoa sen, tự nhiên không cần trang sức, ta ngược lại cảm thấy mọi thứ đều không xứng với nàng ấy.”

Tiêu Dũng bĩu môi, “Đó chính là tình nhân trong mắt thành Tây Thi.”

Kỳ Hàm cũng tự cười mình, “Khi nào ngươi gặp được người định mệnh của mình, ngươi sẽ hiểu.”

Hai người vừa nói vừa cười, thời gian trôi qua nhanh chóng.

Càng gần đến Gia Định, trời càng sáng. Khi ánh sáng buổi sáng bắt đầu ló dạng, thuyền cũng cập bến.

Kỳ Hàm vì sốt ruột, là người đầu tiên bước xuống thuyền, Tiêu Dũng thì tinh mắt, hắn ta nhìn về phương hướng của Kỳ phủ, mày càng nhíu chặt. “Tướng quân, ngài xem! Phía đó có ánh sáng đỏ phải là—lửa hay không?”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...