Chương 114: Đế Vương
Một vị đế vương có tâm tính chín chắn, khả năng cao là sẽ không nghe lời.
_________________________
Tan làm, Lão Dương vẫn chưa chịu về, rót thêm một cốc cà phê rồi lại quay vào.
Lục Vũ đang chuẩn bị về nhà tận hưởng hơi ấm bên vợ hiền con thơ, hiếu kỳ hỏi cậu ta: “Đang yên đang lành sao mày lại tăng ca? Mày có biết không, trong giới này cứ đồn ầm lên là tao khống chế tinh thần của mày đấy?”
Có đối tác làm ăn nào mà ngày nào cũng tăng ca cày đêm như thế đâu, chẳng giống một ông chủ chút nào. Điều này càng khiến Lục Vũ – người thậm chí còn không đi làm đúng giờ – trông càng thêm khó coi. Đồng nghiệp cũ của Dương Trầm đã không ít lần bóng gió hỏi thăm cậu về vấn đề “tự do cá nhân” của cậu ta.
Dương Trầm nhấp một ngụm cà phê, chép chép miệng, rồi kéo Lục Vũ vào phòng làm việc của mình, thần bí nói: “Cho mày xem cái này.”
Lục Vũ lùi người lại đề phòng: “Trí não dạ quang à? Tao là trai thẳng đấy nhé, đừng có bày trò này với tao.”
Lão Dương đấm cậu một phát, rồi mạnh mẽ lôi cậu vào phòng.
Phòng làm việc của Dương Trầm tắt hết đèn, chỉ có ánh sáng lờ mờ từ bàn điều khiển, trông rất giống trung tâm thao tác của một đại phản diện trong phim ảnh.
Trên bàn, một thiết bị cố định giống như càng máy đang kẹp chặt một mặt đồng hồ trí não, thỉnh thoảng có luồng ánh sáng lấp lánh chạy qua.
“Đúng là trí não dạ quang thật, mày có tí sáng tạo nào không vậy?” Lục Vũ rướn người nhìn, nhận ra đó chính là thiết bị thu thập dữ liệu nguồn của Hoa Văn Viễn – một chiếc trí não đặc biệt được cải tạo với cấu hình tối tân.
Trên màn hình lớn của bàn điều khiển hiển thị: 【Tiến độ 100%】.
Dương Trầm đóng cửa cách âm lại, chỉ vào thanh tiến độ và hạ giọng nói: “Kể từ khi Hoa Văn Viễn nói câu ‘Cây đàn của người có thể thay đổi cốt truyện’, tiến độ dữ liệu của cậu ta đã đạt 100% rồi. Thực ra đã có thể dùng được ngay. Nhưng về mặt tính cách, vẫn nên để cậu ta đi hết cốt truyện thì tốt hơn.”
“Tao đang thử nghiệm dữ liệu đã tách ra của cậu ta,” nói rồi, Lão Dương nhặt một cái trí não khác đang đặt trên bàn, nói vào đó: “Xin chào, Tiểu Viễn.”
Cái trí não kia lập tức phản hồi bằng giọng của Hoa Văn Viễn: “Tại hạ Tiểu Viễn, xin hỏi có việc gì sao?”
Lục Vũ cầm lấy thử vài lần, các chức năng cơ bản đều hoạt động tốt.
Ý của Dương Trầm là cậu ta sẽ tranh thủ thời gian làm thử nghiệm, cố gắng để Tiểu Viễn có thể lên kệ ngay trong ngày Hoa Văn Viễn hoàn thành quá trình cải tạo.
Lục Vũ sờ vào mặt đồng hồ dữ liệu nguồn đang bị kẹp trên càng máy: “Liệu có quá gấp gáp không?” Buổi livestream nhanh nhất là thứ sáu này sẽ kết thúc. Một trợ lý chưa được kiểm tra kỹ lưỡng có thể xuất hiện nhiều lỗi (BUG).
Lão Dương gãi gãi cái đầu hói của mình: “Cũng hơi gấp, nhưng nếu kịp ra mắt trong ngày đó, doanh số bán ra chắc chắn sẽ bùng nổ. Tao nghĩ ít nhất có thể phát hành bản thử nghiệm công khai (Open Beta), nếu mọi người mua bản thử nghiệm công khai, họ có thể cập nhật trực tiếp sau khi đã sửa lỗi.”
Lục Vũ suy nghĩ một lát: “Đây đúng là một ý hay. Bản thử nghiệm công khai có thể giảm giá 20%.” Việc để người dùng tham gia thử nghiệm có thể giúp hoàn thiện dữ liệu nhanh hơn, giảm giá còn k*ch th*ch được một đợt tiêu dùng lớn.
Bảo sao trong cuộc họp chiều nay, Lão Dương vốn là người hiếm khi can thiệp vào vấn đề kinh doanh lại quay ra hối thúc phòng vận hành và phòng kinh doanh nhanh chóng tung ra kế hoạch tuyên truyền.
Lục Vũ vỗ vai Lão Dương: “Mày vất vả rồi.”
Lão Dương cười hềnh hệch: “Không vất vả, đây là công việc kinh doanh của chính mình, tao có rất nhiều động lực!”
Lục Vũ nhìn cái đầu gần như đã biến thành mặt bàn đá cẩm thạch của cậu ta với vẻ khó nói hết, thở dài: “Thôi được rồi, mày cũng nên giữ sức đi. Cùng lắm thì thứ hai tuần sau hẵng lên kệ cũng được, không thì livestream thêm nửa ngày ngoại truyện nữa. Ngày lên kệ sẽ phát tiền thưởng cho bộ phận kỹ thuật của chúng mày, phát theo tỷ lệ doanh số, phát thật nhiều vào.”
Dương Trầm ngửa đầu uống cạn cả cốc cà phê, giơ tay làm dấu OK với Lục Vũ, rồi hăm hở quay lại điều chỉnh.
Lục Vũ bước ra khỏi phòng làm việc, thấy Minh Yến đang đứng khoanh tay nhìn mình, lập tức cười tươi nhào tới.
Minh Yến dùng một tay chặn cậu lại: “Hai người vào phòng tối làm gì đấy?”
Lục Vũ để mặc bàn tay ấm áp của anh đặt trên ngực mình, không cố ý áp sát, cười hì hì nói: “Hai đứa em thì làm gì được chứ, chúng em đều là trai thẳng, chỉ xem cái trí não dạ quang thôi mà.”
Nghe thấy hai chữ “trai thẳng”, Minh Yến không nhịn được cười, cổ tay buông thõng bị Lục Vũ ôm gọn vào lòng.
Tối về nhà, Lục Vũ nghiêm túc tổ chức cuộc họp gia đình với hai đứa con trai.
“Ngôi nhà này sắp có thành viên mới rồi,” Lục Vũ ngồi trên ghế sofa, nói với hai quả bóng bay đang ngồi xếp hàng trên bàn trà: “Sớm nhất là thứ sáu tuần này, chậm nhất là thứ hai tuần sau. Hai con là anh cả, phải chăm sóc em, hiểu không?”
Quả bóng người cá lắc lư tới lui, ra vẻ đã hiểu.
Quả bóng tổng tài khoanh tay, cười khẩy: “Cậu ấy là cơ thể thế hệ thứ hai (Gen 2), hai anh em tôi đây là cơ thể thế hệ thứ nhất (Gen 1) yếu đuối, làm sao bắt nạt cậu ấy được?”
“Cái đó khó nói lắm, Tiểu Viễn này ngốc nghếch, lại là người cổ đại, rất đơn thuần,” Lục Vũ dùng ngón tay chọc chọc vào đầu Thẩm Bạch Thủy, “Đặc biệt là con đấy, không được lừa em làm chuyện nguy hiểm.”
Thẩm Bạch Thủy không phục, bật người dậy cãi: “Uy tín của tôi thấp đến thế à?”
Minh Yến mím môi cười không nói, Lục Vũ thì không hề do dự gật đầu. Thẩm Bạch Thủy tức giận, quay sang nhìn Lục Đông Đông. Lục Đông Đông liếc mắt sang bên cạnh, không trả lời, sự im lặng của nhóc đã nói lên tất cả.
Sếp Thẩm nổi giận: “Ban đầu tôi chẳng định làm gì đâu, nhưng mấy người lại không tin tôi như vậy. Cứ đợi đấy, chờ thằng em thứ ba tỉnh lại, tôi sẽ cho nó biết vì sao hoa hồng lại có màu đỏ!”
Tiểu Viễn, người cổ đại đơn thuần, trong hai ngày tiếp theo đã “đại sát tứ phương” trong thế giới tiểu thuyết.
Y đưa quan tài của Thẩm Ứng về Sở Bình, tổ chức lễ an táng theo nghi thức của một Quốc công.
Thẩm gia lo liệu tang lễ rất long trọng. Mọi người ngoài mặt thì tỏ vẻ bi thương, nhưng trong lòng lại có không ít kẻ đang mừng thầm. Chỉ có phụ mẫu Thẩm Ứng khóc đến đứt ruột, người phụ thân phong lưu ôm quan tài không chịu buông: “Con của ta, con trai của ta…”
Hoa Văn Viễn nhìn lướt qua Thẩm Ứng vẫn còn sống động, quay lưng định bước đi, nhưng lại nghe thấy tiếng thì thầm của mấy người nhà họ Thẩm bên ngoài căn lều nghỉ chân.
“Tử Hà chết rồi cũng tốt. Công lao của hắn quá lớn, sau này lập quốc, ai cũng không thể vượt qua hắn, cả gia tộc ta đều phải nhìn sắc mặt hắn mà sống.”
“Đúng thế. Hơn nữa, hắn ôm đồm việc quá chính sự, sau này vị kia nhận ra, cả gia tộc này cũng sẽ bị hắn liên lụy. Giờ hắn chết rồi, vị kia sẽ luôn nhớ đến cái tốt của hắn, ưu ái gia tộc ta.”
“Vù!” Hoa Văn Viễn một tay vén toang tấm rèm cỏ đang che chắn, lộ ra mấy người đàn ông nhà họ Thẩm đang túm tụm bàn tán. Những người này ngẩng đầu thấy Hoa Văn Viễn, đều sợ hãi đến ngây người, lập tức quỳ rạp xuống đất.
“Nếu các ngươi đã không muốn nhìn sắc mặt Thẩm Ứng, tức là không muốn nhận sự che chở của hắn,” Hoa Văn Viễn nói xong, ra hiệu cho cận vệ bên cạnh, “Ghi lại tên những người này lại.”
Đám người đó cuống cuồng dập đầu cầu xin, nước mắt nước mũi giàn giụa, khóc còn thảm thiết hơn rất nhiều so với lúc giả vờ hiếu tử hiền tôn ở linh đường.
Hoa Văn Viễn hất tay áo bỏ đi, bước ra ngoài cưỡi chiến mã đi đánh La Đại Hồ.
Y giữ Lý Lâm lại không giết, đợi đến khi giết sạch La Đại Hồ và đám con nuôi của hắn, tìm thấy mẫu thân và muội muội bị giấu của Lý Lâm, rồi dẫn họ đến trước mặt Lý Lâm.
Nói là xử lý thích khách đã sát hại Thẩm đại nhân, đã thu hút không ít binh lính và bách tính đến xem, ném rau củ thối vào Lý Lâm đang bị nhốt ở trong lồng gỗ.
Hoa Văn Viễn đứng trên đài cao, cất giọng sang sảng: “Bổn Vương vốn không dễ dàng sát hại nữ nhân và trẻ nhỏ, nhưng Lý Lâm vong ân bội nghĩa, hạ độc mưu sát thầy mình, đều vì hai con tin bị La Đại Hồ bắt giữ này.”
Mẫu thân và muội muội của Lý Lâm quỳ dưới đất run rẩy, khóc không thành tiếng.
“Hôm nay, ngay trước mặt ngươi, ta sẽ giết mẫu thân và muội muội ngươi. Để thiên hạ biết rằng, việc bắt con tin để uy h**p người khác làm thích khách, là vô dụng.” Hoa Văn Viễn nói bằng giọng lạnh lẽo, không chút do dự giơ tay ra lệnh.
Đao phủ giơ đại đao lên.
Lý Lâm trong lồng gào thét: “Đại vương, người lăng trì ta đi, xin đừng giết mẫu thân và muội muội của ta!”
Tay giơ lên, đao hạ xuống, đầu người lăn lóc. Lý Lâm chuyển sang điên cuồng chửi rủa ầm ĩ.
Hoa Văn Viễn rút tên, giương cung, dứt khoát bắn chết Lý Lâm. Lăng trì hắn thì có ích gì, cũng không đổi lại được tể tướng của y.
Minh Yến gỡ tay Lục Vũ đang che mắt mình ra. Những hình ảnh này đều do chính anh vẽ ra, có gì mà sợ. Nhìn Tiểu Viễn trên đài cao không chút hỉ nộ, anh thở dài: “Đứa trẻ này e là khó dạy dỗ.”
Một vị đế vương có tâm tính chín chắn, khả năng cao là sẽ không nghe lời.
*Tâm tính là một thuật ngữ chỉ tính nết, đặc điểm tâm lý riêng của mỗi người. Nó phản ánh những xu hướng, khuynh hướng và cách cảm nhận của con người về thế giới xung quanh. Tâm tính không chỉ đơn giản là tính cách mà còn thể hiện cảm xúc và hành vi trong các tình huống khác nhau.
“Lúc chưa chín chắn thì nó cũng có nghe lời đâu,” Lục Vũ an ủi anh bằng một góc nhìn độc đáo. Thằng nhóc này đầy rẫy tính phản nghịch, đã làm phản tặc rồi, thì nghe lời ai nữa. Đáng yêu ngoan ngoãn là thật, nhưng tính tình cứng đầu, bướng bỉnh cũng là thật.
Minh Yến: “…”
Hoa Văn Viễn nam chinh bắc chiến, cuối cùng tiêu diệt tất cả phản tặc. Trừ một vài vùng biên giới cá biệt, y cơ bản đều đã thu hồi lại toàn bộ đất đai của triều đại trước, thậm chí còn mở mang thêm bờ cõi.
Minh Yến đội mão miện hoàng đế có tua ngọc cho y, mặc bộ hoàng phục được tổ mỹ thuật chuẩn bị kỹ lưỡng, nhìn y từng bước bước lên bậc thềm ngọc, cảm xúc dâng trào.
Lục Vũ giả bộ lau nước mắt: “Bố nó ơi, con mình đã thành tài rồi!”
Minh Yến vội vàng thúc cùi chỏ vào cậu. Hai người họ đang đứng ở hàng đầu với thân phận Thân vương, Lục Vũ mà diễn loạn như thế sẽ bị các quan văn võ phía sau nhìn thấy mất.
Bình luận