🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 114: Chương 114

Còn nữa, nàng cần tìm một người phụ giúp.

Mua một nha hoàn là tốt nhất, nhưng mà, gia đình như bọn họ, bây giờ mà mua nha hoàn, hình như không thực tế lắm. Nhà bọn họ cũng không cần nhiều người giúp việc như vậy. Ngay cả việc nàng vừa đề nghị mua một nha đầu nhóm lửa mà nương nàng cũng không đồng ý.

Vậy chỉ có thể lợi dụng tài nguyên bên cạnh! Phòng Đại Ni nhi không được, gà và heo quá quan trọng, sau này nàng còn muốn mở rộng quy mô. Phòng Hà Hoa cũng không được, tính cách không phù hợp. Phòng Thanh… quá nhỏ cũng quá hướng nội. Phòng Thụ? Lại càng không được, quá nghịch ngợm. Vậy chỉ còn Phòng Liên Hoa.

Phòng Ngôn nhìn Phòng Liên Hoa đang cùng Phòng Đại Ni nhi thêu thùa, liền gọi nàng ta qua: “Ta có một mối làm ăn lớn tám văn tiền, tỷ có muốn làm không?”

Phòng Liên Hoa hai mắt sáng ngời: “Phòng Ngôn, có phải hôm nay muội dùng cỗ máy kỳ quái kia kiếm được món tiền lớn không?”

Phòng Ngôn ra vẻ thần bí gật gật đầu: “Đúng vậy, thật là kiếm được một ít, nhưng cũng không phải tiền lớn. Chỉ một chút thôi. Ta thấy quan hệ chúng ta tốt, ta phát tài nên cũng muốn kéo tỷ theo, mỗi ngày tám văn tiền, tỷ có muốn làm không.”

Phòng Liên Hoa kích động: “Muốn, muốn. Miễn phí cũng được, ta sớm đã muốn lên huyện thành xem. Ai nha, có phải ta còn được ngồi xe ngựa nhà muội không? Vậy ngày mai ta mặc gì bây giờ, đây chính là lần đầu tiên ta ra ngoài đó!”

Phòng Ngôn nhìn bộ dạng kích động của Phòng Liên Hoa, có chút không biết nói gì.

“Chúng ta là đi làm việc, cứ mặc quần áo bình thường là được. Đúng rồi, tỷ tuyệt đối không được nói cho người khác biết ta cho tỷ tám văn tiền, có nghe không? Nếu ta mà nghe được người trong thôn nói, tỷ liền xong đời. Ta sẽ không dẫn tỷ lên huyện thành chơi nữa.”

Phòng Liên Hoa rối rắm một hồi lâu: “Ai, được, ta tuyệt đối không nói.” Vì có thể lên huyện thành, vì có thể ngồi xe ngựa, nàng nhịn!

Chờ đến buổi tối, Phòng Nhị Hà nói qua tình hình trong ngày, sau đó cũng bảo Phòng Ngôn nói về việc b*n n**c trái cây hôm nay. Phòng Ngôn đã tự mình tính toán một lần, lúc này liền nói ra rất trôi chảy.

 

Vừa nghe nàng kiếm được lợi nhuận thuần hơn 200 văn, mọi người đều kinh ngạc không thôi.

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

 

Phòng Nhị Hà nói: “Nhị Ni nhi nhà ta quả nhiên có tài kinh doanh, làm cái gì cũng kiếm ra tiền.”

Vương thị cũng cảm khái: “Cái đầu nhỏ của con chứa gì trong đó vậy, sao lại có thể nghĩ ra được thứ kiếm tiền như vậy?”

Phòng Đại Ni nhi cũng bội phục nhìn Phòng Ngôn: “Tiểu muội nhà ta đúng là lợi hại, tùy tiện cũng có thể kiếm tiền.”

Phòng Ngôn trong lòng đang buồn bực, cảm thấy kiếm được quá ít tiền, vừa nghe mọi người khen ngợi, một chút cũng không đắc ý nổi. Nàng khiêm tốn: “Ai, sao nghĩ ra được, đương nhiên là vì con muốn ăn nên mới nghĩ ra. Chút tiền ấy tính là gì, so với cha mẹ kiếm được, vẫn là quá ít.”

Xem mấy tiệm trà sữa đời sau kìa, mở khắp nơi mà mỗi ngày đều kiếm không ít tiền. Đến lượt nàng, rõ ràng là độc quyền, sao lại kiếm được ít như vậy.

Phòng Nhị Hà nói: “Ngôn tỷ nhi, con lúc này mới bắt đầu làm, có thể kiếm được nhiều tiền như vậy đã là tốt lắm rồi. Con không thấy rất nhiều người thử làm ăn đều thất bại sao? Món này của con là độc nhất vô nhị, chỉ cần người khác không có cỗ máy này của nhà ta, giá thành của họ sẽ bị đẩy lên rất cao. Bọn họ cũng không làm được như mình.”

Đúng vậy, món này của nàng hiện tại đúng là độc nhất vô nhị. Không chỉ cỗ máy là độc nhất vô nhị, mà còn có công thức. Linh tuyền cũng không phải là thứ mà thời đại này có. Cho nên, dù cỗ máy có bị người ta bắt chước, cũng không có gì đáng ngại. Cùng một thứ, nhưng công thức khác nhau.

Đích thực, đây chính là ưu thế của nàng.

Phòng Ngôn nghe cha nàng nói, gật gật đầu: “Vâng, cha, con cũng đang nghĩ muốn tăng giá, tính toán thế này, thật sự kiếm không được bao nhiêu. Cha hôm qua nói rất đúng.”

“Vậy con tính toán thế nào? Tăng bao nhiêu, tăng ra sao?” Phòng Nhị Hà hỏi.

Phòng Ngôn nói: “Giống như bánh bao nhà mình, ba ngày đầu không tăng, đến ngày thứ tư mới tăng. À đúng rồi cha, mai con nói chuyện với Liên Hoa rồi, bảo chị ấy đến phụ con, con trả chị ấy tám văn tiền công.”

 
 
 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...