🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 135: Ngủ Lại

Mặc dù không định ở lại nhưng đến lúc chia tay, thái độ của Lam Nghi Dĩnh thực sự khiến người ta rơi lệ.

Bà nắm chặt tay Vân Hi lưu luyến không muốn rời: "Khanh Khanh, ngày trước mẹ không bảo vệ được con, nhưng từ nay về sau, mẹ thà liều mạng cũng không để con phải chịu ấm ức. Con hãy nhớ, dù thế nào đi nữa, căn phòng của con ở nhà vẫn còn đó, y như ngày xưa, không hề thay đổi chút nào."

Vân Hi cố nén nước mắt, nắm tay Lam Nghi Dĩnh mà gật đầu lia lịa. Trái tim sắt đá của Phong Hách khi đối diện với Vân Hi chỉ còn lại sự dịu dàng quấn quýt.

"Bổn vương chưa từng thấy khuê phòng của Khanh Khanh, nếu phu nhân cho phép, hôm nay bổn vương và Khanh Khanh xin được ở lại phủ làm phiền một đêm."

Lam Nghi Dĩnh vốn không ngờ Phong Hách lại đề nghị cho Vân Hi ở lại, bà vội vàng đáp lời: "Đương nhiên rồi, vương gia và con gái muốn ở lại vài ngày cũng rất hoan nghênh. Trúc Lan, mau dẫn Vương gia và nhị cô nương về Minh Giản Viện nghỉ ngơi."

"Dạ." Trúc Lan là người hầu hồi môn của Lam Nghi Dĩnh, đã theo bà bao nhiêu năm nay, nhìn Vân Hi lớn lên từ khi còn nằm trong nôi cho đến giờ. Nay thấy Vân Hi có được một nơi nương tựa tốt, bà ấy cũng rất vui mừng.

Vân Hi cũng không ngờ Phong Hách sẽ mở lời như vậy, lòng nàng càng thêm dâng trào tình cảm: "Làm phiền Trúc Lan cô cô rồi."

"Đây là việc nô tỳ nên làm, nhị cô nương đừng nói vậy, khiến nô tỳ hổ thẹn. Vương gia, nhị cô nương, xin mời lối này." Đôi mắt Trúc Lan cũng đỏ hoe.

Vân Hi yêu hoa quế, ngay cả tên viện của nàng cũng là Minh Giản Viện* (suối chim hót). Câu đối trước viện còn do chính tay nàng đề: "Người nhàn hoa quế rụng, đêm vắng núi xuân không." Nét chữ của Vân Hi ngay ngắn, cho thấy dáng vẻ của nàng trong thời gian ở Hầu phủ: che giấu tài năng nhưng vẫn kiên trì với bản thân.

Vừa bước vào viện của Vân Hi, một làn hương quế thanh mát, tao nhã xộc vào mũi. Trong viện của nàng trồng rất nhiều cây quế tứ quý dù không phải tháng tám, những bông quế trắng sữa vẫn nở rộ. Một cơn gió thoảng qua, mưa hoa quế bay lả tả, mang theo vài phần ý vị của cảnh tuyết rơi.

Ngôi viện này được sao chép hoàn toàn từ khuê phòng của nàng ở Hầu phủ. Dù Vân Hi vốn không có tình cảm sâu đậm với nơi đó nhưng căn viện này lại mang đến cho nàng cảm giác thân thuộc như một mái nhà. Mỗi bông hoa, ngọn cỏ, mỗi cây cối trong viện đều chứa đựng tình cảm của nàng dành cho cha mẹ.

Việc di dời toàn bộ cây quế tứ quý từ Hầu phủ vốn rất khó khăn, nhưng Lam Nghi Dĩnh đã làm được hay đúng hơn là Phong Hách và Lam Nghi Dĩnh đã cùng nhau thực hiện. Bước đi trong căn viện quen thuộc này, lòng Vân Hi dần trở nên bình yên.

Phong Hách quả thực là người luôn biết cách tạo bất ngờ. Từ cuộc trò chuyện với Lam Nghi Dĩnh, Vân Hi mới hay rằng người của Phong Hách đã tìm đến lão Hầu gia, thương lượng ổn thỏa chuyện phân gia của Hầu phủ.

Đại khái là lo sợ Lam gia gặp rắc rối, lão Hầu gia đã sớm "dụ dỗ" phu thê họ về kinh. Lam Nghi Dĩnh vốn còn mong chờ được thấy con gái mình trở thành Thái tử phi, nhưng rồi lại nhận tin Vân gia muốn gả Vân Nghi để thay thế vị trí của con gái bà.

Vân nhị gia lần đầu tiên phản kháng cha mình nhưng kết cục lại bị cấm túc. Lam Nghi Dĩnh kiệt sức mà đổ bệnh sau đó người của Phong Hách đã liên lạc với bà. Từ đó, Lam gia vốn ủng hộ Thái tử cũng chính thức chuyển sang phe của Cửu Thiên Tuế.

Còn thân phận hiện tại của Vân Hi chính là Vân Khanh, người em gái song sinh đã qua đời của Vân phu nhân. Nhị cô nương Vân Khanh vì cơ thể yếu ớt ngay từ khi mới sinh, nhiều năm qua đã được gửi về Lam gia tổ trạch để tĩnh dưỡng, hiếu kính bên cạnh Lam lão thái thái. Lai lịch của Vân Khanh rõ ràng đến từng chi tiết, từ nhỏ đến lớn mọi dấu vết trưởng thành đều được ghi lại tỉ mỉ. Nếu thật sự điều tra kỹ lưỡng, không ai có thể nói Vân Khanh này không tồn tại. Đây cũng chính là điều Phong Hách nói về "chỉ hươu bảo ngựa".

Phong Hách nói nàng là Vân Khanh thì nàng chính là Vân Khanh trong sạch chưa từng gả cho ai. Không ai có thể chỉ trích nàng, nàng là thục nữ mà Phong Hách đã đích thân nói "thục nữ yểu điệu, quân tử hảo cầu", là Vương phi được Cửu Thiên Tuế hao tâm tốn sức cầu lấy, tương lai phú quý vô tận.

Vân Hi chợt nghĩ đến, như vậy nàng chẳng phải đã trở thành Hoàng thẩm của Phong Uyên rồi sao? Không biết đến lúc nhận thân thì vẻ mặt Phong Uyên sẽ tuyệt vời đến mức nào.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...