🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 188: Chương 188

Lâm Hi quay đầu lại nhìn Lương Vũ Đồng, đang lúc do dự thì Đoạn Dịch Hành buông một câu “tay đau”.

Lâm Hi là người mềm lòng, huống chi là Đoạn Dịch Hành đang bán thảm với cô.

“Vậy anh lên đi, em…”

Lời còn chưa nói hết, Đoạn Dịch Hành đã cúp máy.

Lâm Hi: “…”

Cô muốn nói là Lương Vũ Đồng đang ở đây.

Đoạn Dịch Hành được đồng ý chân như có gió.

Lâm Hi đứng đợi ở huyền quan, buồn chán nghịch mái tóc dài.

Đoạn Dịch Hành bước ra khỏi thang máy, nhìn thấy cô, bất giác cong mắt cười.

“Gần 10 giờ rồi, anh còn qua đây làm gì?” Lâm Hi nói chuyện, ánh mắt liếc nhìn tay anh.

Tay Đoạn Dịch Hành đặt lên vai cô, men xuống nắm lấy tay cô: “Tiện đường ghé thăm em.”

Lâm Hi nén niềm vui khi gặp anh, khóe miệng khẽ cong, độ cong không rõ ràng lắm.

“Ngày mai đi làm chẳng phải gặp được sao.” Giọng điệu có chút ngại ngùng, thậm chí còn ném Lương Vũ Đồng ra sau đầu.

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Lâm Hi quay đầu lại nhìn Lương Vũ Đồng, đang lúc do dự thì Đoạn Dịch Hành buông một câu “tay đau”.

Lâm Hi là người mềm lòng, huống chi là Đoạn Dịch Hành đang bán thảm với cô.

“Vậy anh lên đi, em…”

Lời còn chưa nói hết, Đoạn Dịch Hành đã cúp máy.

Lâm Hi: “…”

Cô muốn nói là Lương Vũ Đồng đang ở đây.

Đoạn Dịch Hành được đồng ý chân như có gió.

Lâm Hi đứng đợi ở huyền quan, buồn chán nghịch mái tóc dài.

Đoạn Dịch Hành bước ra khỏi thang máy, nhìn thấy cô, bất giác cong mắt cười.

“Gần 10 giờ rồi, anh còn qua đây làm gì?” Lâm Hi nói chuyện, ánh mắt liếc nhìn tay anh.

Tay Đoạn Dịch Hành đặt lên vai cô, men xuống nắm lấy tay cô: “Tiện đường ghé thăm em.”

Lâm Hi nén niềm vui khi gặp anh, khóe miệng khẽ cong, độ cong không rõ ràng lắm.

“Ngày mai đi làm chẳng phải gặp được sao.” Giọng điệu có chút ngại ngùng, thậm chí còn ném Lương Vũ Đồng ra sau đầu.

Lâm Hi quay đầu lại nhìn Lương Vũ Đồng, đang lúc do dự thì Đoạn Dịch Hành buông một câu “tay đau”.

Lâm Hi là người mềm lòng, huống chi là Đoạn Dịch Hành đang bán thảm với cô.

“Vậy anh lên đi, em…”

Lời còn chưa nói hết, Đoạn Dịch Hành đã cúp máy.

Lâm Hi: “…”

Cô muốn nói là Lương Vũ Đồng đang ở đây.

Đoạn Dịch Hành được đồng ý chân như có gió.

Lâm Hi đứng đợi ở huyền quan, buồn chán nghịch mái tóc dài.

Đoạn Dịch Hành bước ra khỏi thang máy, nhìn thấy cô, bất giác cong mắt cười.

“Gần 10 giờ rồi, anh còn qua đây làm gì?” Lâm Hi nói chuyện, ánh mắt liếc nhìn tay anh.

Tay Đoạn Dịch Hành đặt lên vai cô, men xuống nắm lấy tay cô: “Tiện đường ghé thăm em.”

Lâm Hi nén niềm vui khi gặp anh, khóe miệng khẽ cong, độ cong không rõ ràng lắm.

“Ngày mai đi làm chẳng phải gặp được sao.” Giọng điệu có chút ngại ngùng, thậm chí còn ném Lương Vũ Đồng ra sau đầu.

Lâm Hi quay đầu lại nhìn Lương Vũ Đồng, đang lúc do dự thì Đoạn Dịch Hành buông một câu “tay đau”.

Lâm Hi là người mềm lòng, huống chi là Đoạn Dịch Hành đang bán thảm với cô.

“Vậy anh lên đi, em…”

Lời còn chưa nói hết, Đoạn Dịch Hành đã cúp máy.

Lâm Hi: “…”

Cô muốn nói là Lương Vũ Đồng đang ở đây.

Đoạn Dịch Hành được đồng ý chân như có gió.

Lâm Hi đứng đợi ở huyền quan, buồn chán nghịch mái tóc dài.

Đoạn Dịch Hành bước ra khỏi thang máy, nhìn thấy cô, bất giác cong mắt cười.

“Gần 10 giờ rồi, anh còn qua đây làm gì?” Lâm Hi nói chuyện, ánh mắt liếc nhìn tay anh.

Tay Đoạn Dịch Hành đặt lên vai cô, men xuống nắm lấy tay cô: “Tiện đường ghé thăm em.”

Lâm Hi nén niềm vui khi gặp anh, khóe miệng khẽ cong, độ cong không rõ ràng lắm.

“Ngày mai đi làm chẳng phải gặp được sao.” Giọng điệu có chút ngại ngùng, thậm chí còn ném Lương Vũ Đồng ra sau đầu.

Lâm Hi quay đầu lại nhìn Lương Vũ Đồng, đang lúc do dự thì Đoạn Dịch Hành buông một câu “tay đau”.

Lâm Hi là người mềm lòng, huống chi là Đoạn Dịch Hành đang bán thảm với cô.

“Vậy anh lên đi, em…”

Lời còn chưa nói hết, Đoạn Dịch Hành đã cúp máy.

Lâm Hi: “…”

Cô muốn nói là Lương Vũ Đồng đang ở đây.

Đoạn Dịch Hành được đồng ý chân như có gió.

Lâm Hi đứng đợi ở huyền quan, buồn chán nghịch mái tóc dài.

Đoạn Dịch Hành bước ra khỏi thang máy, nhìn thấy cô, bất giác cong mắt cười.

“Gần 10 giờ rồi, anh còn qua đây làm gì?” Lâm Hi nói chuyện, ánh mắt liếc nhìn tay anh.

Tay Đoạn Dịch Hành đặt lên vai cô, men xuống nắm lấy tay cô: “Tiện đường ghé thăm em.”

Lâm Hi nén niềm vui khi gặp anh, khóe miệng khẽ cong, độ cong không rõ ràng lắm.

“Ngày mai đi làm chẳng phải gặp được sao.” Giọng điệu có chút ngại ngùng, thậm chí còn ném Lương Vũ Đồng ra sau đầu.

Lâm Hi không tiếp xúc nhiều với Mục Sóc, nhưng hai anh em nhà họ Mục trong giới sống rất thanh sạch, phẩm hạnh cũng tốt.

Cô nói với Lương Vũ Đồng: “Nếu cậu thực sự không thích, cậu nói rõ với cậu ta đi, tối nay có Đoạn Dịch Hành và anh Mục Chiêu ở đây, cậu không muốn, Mục Sóc sẽ không bám lấy cậu đâu. E là cậu không từ chối thẳng thừng mới cho cậu ta cơ hội bám lấy.”

Lương Vũ Đồng có chút chột dạ, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn không dám mạo hiểm, nói: “Đợi cậu ta đến, tớ sẽ nói thẳng với cậu ta.”

Vừa dứt lời, cửa ra vào có tiếng động.

Lâm Hi ra mở cửa, Mục Sóc nhìn thấy Đoạn Dịch Hành thì sững sờ, vừa nãy gọi điện đâu có nói anh ấy ở đây.

Lương Vũ Đồng né tránh ánh mắt nhìn thẳng của Mục Sóc, nói thẳng: “Hai chúng ta không hợp, cậu về đi.”

“Chỗ nào không hợp? Chẳng phải nhỏ hơn em ba tuổi thôi sao, ‘vợ hơn ba là nhà có phúc’, em chưa nghe nói à?”

Lương Vũ Đồng: “… Là vấn đề có phúc hay không à? Tôi… tôi không thích cậu.”

Mục Sóc: “Không thích anh không sao, tình cảm là do vun đắp mà có, chỉ cần em…”

“Mục Sóc.” Đoạn Dịch Hành đứng dậy đi tới, “Trước tiên cậu…”

“Anh Hành, anh cũng cản em à?” Mắt Mục Sóc đầy vẻ đau thương, “Năm đó vì anh, em xông pha đi trước, trà trộn vào nhóm của Vu Lãng và Đoạn Minh Hiên, uống rượu đến nôn hai lần, anh không giúp được em thì cũng không thể qua cầu rút ván chứ.”

Đoạn Dịch Hành: “…”

Anh định nói là, trước tiên cậu ngồi xuống trước đã rồi nói.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...