🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 133: Chương 133

Đoạn Dịch Hành quay lại trang viên, không đi theo bọn họ về.

Quản gia che ô đi ra sân, nói với Đoạn Dịch Hành: “Cậu chủ, bên ngoài tuyết lớn, hay là vào nhà đi ạ.”

Đoạn Dịch Hành nhìn mấy người tuyết đang dựa vào nhau, dặn dò quản gia: “Cho người trông chừng, đừng để tuyết phủ lấp mất chúng.”

Quản gia đáp vâng.

“Gọi bác sĩ tới đi.” Đoạn Dịch Hành nói, “Chiều mai tôi phải đến Bạch Nhã họp.”

“Vâng.”

Đoạn Dịch Hành không có tâm trạng ăn tối, để bác sĩ xử lý vết thương rồi đi thẳng về phòng.

Cùng lúc đó, Lâm Hi cùng Đoạn Minh Hiên đến bệnh viện.

Vết thương của anh ta nhìn thì đáng sợ nhưng chỉ là chấn thương phần mềm.

Bác sĩ kê thuốc tiêu viêm và giảm đau rồi cho họ về.

Đoạn Minh Hiên tức tối đưa Lâm Hi về nhà, anh ta định mai tỏ tình, cái mặt này biết làm sao đây?

Trần Bạch Vi ở sảnh cửa nhìn thấy mặt Đoạn Minh Hiên, cảm giác như trời sập.

“Minh Hiên, mặt con bị sao thế này? Ai đánh vậy?”

Ghép các chữ hoặc ký tự ở vị trí số lẻ trong câu tiếp theo rồi truy cập vào đó để đọc nội dung đầy đủ, riêng chữ "chấm" thì thay bằng dấu chấm nhé. Truyen con ngon chim tinh non chấm trên i cành d cây chấm hót v líu n

Đoạn Dịch Hành quay lại trang viên, không đi theo bọn họ về.

Quản gia che ô đi ra sân, nói với Đoạn Dịch Hành: “Cậu chủ, bên ngoài tuyết lớn, hay là vào nhà đi ạ.”

Đoạn Dịch Hành nhìn mấy người tuyết đang dựa vào nhau, dặn dò quản gia: “Cho người trông chừng, đừng để tuyết phủ lấp mất chúng.”

Quản gia đáp vâng.

“Gọi bác sĩ tới đi.” Đoạn Dịch Hành nói, “Chiều mai tôi phải đến Bạch Nhã họp.”

“Vâng.”

Đoạn Dịch Hành không có tâm trạng ăn tối, để bác sĩ xử lý vết thương rồi đi thẳng về phòng.

Cùng lúc đó, Lâm Hi cùng Đoạn Minh Hiên đến bệnh viện.

Vết thương của anh ta nhìn thì đáng sợ nhưng chỉ là chấn thương phần mềm.

Bác sĩ kê thuốc tiêu viêm và giảm đau rồi cho họ về.

Đoạn Minh Hiên tức tối đưa Lâm Hi về nhà, anh ta định mai tỏ tình, cái mặt này biết làm sao đây?

Trần Bạch Vi ở sảnh cửa nhìn thấy mặt Đoạn Minh Hiên, cảm giác như trời sập.

“Minh Hiên, mặt con bị sao thế này? Ai đánh vậy?”

Đoạn Dịch Hành quay lại trang viên, không đi theo bọn họ về.

Quản gia che ô đi ra sân, nói với Đoạn Dịch Hành: “Cậu chủ, bên ngoài tuyết lớn, hay là vào nhà đi ạ.”

Đoạn Dịch Hành nhìn mấy người tuyết đang dựa vào nhau, dặn dò quản gia: “Cho người trông chừng, đừng để tuyết phủ lấp mất chúng.”

Quản gia đáp vâng.

“Gọi bác sĩ tới đi.” Đoạn Dịch Hành nói, “Chiều mai tôi phải đến Bạch Nhã họp.”

“Vâng.”

Đoạn Dịch Hành không có tâm trạng ăn tối, để bác sĩ xử lý vết thương rồi đi thẳng về phòng.

Cùng lúc đó, Lâm Hi cùng Đoạn Minh Hiên đến bệnh viện.

Vết thương của anh ta nhìn thì đáng sợ nhưng chỉ là chấn thương phần mềm.

Bác sĩ kê thuốc tiêu viêm và giảm đau rồi cho họ về.

Đoạn Minh Hiên tức tối đưa Lâm Hi về nhà, anh ta định mai tỏ tình, cái mặt này biết làm sao đây?

Trần Bạch Vi ở sảnh cửa nhìn thấy mặt Đoạn Minh Hiên, cảm giác như trời sập.

“Minh Hiên, mặt con bị sao thế này? Ai đánh vậy?”

Đoạn Dịch Hành quay lại trang viên, không đi theo bọn họ về.

Quản gia che ô đi ra sân, nói với Đoạn Dịch Hành: “Cậu chủ, bên ngoài tuyết lớn, hay là vào nhà đi ạ.”

Đoạn Dịch Hành nhìn mấy người tuyết đang dựa vào nhau, dặn dò quản gia: “Cho người trông chừng, đừng để tuyết phủ lấp mất chúng.”

Quản gia đáp vâng.

“Gọi bác sĩ tới đi.” Đoạn Dịch Hành nói, “Chiều mai tôi phải đến Bạch Nhã họp.”

“Vâng.”

Đoạn Dịch Hành không có tâm trạng ăn tối, để bác sĩ xử lý vết thương rồi đi thẳng về phòng.

Cùng lúc đó, Lâm Hi cùng Đoạn Minh Hiên đến bệnh viện.

Vết thương của anh ta nhìn thì đáng sợ nhưng chỉ là chấn thương phần mềm.

Bác sĩ kê thuốc tiêu viêm và giảm đau rồi cho họ về.

Đoạn Minh Hiên tức tối đưa Lâm Hi về nhà, anh ta định mai tỏ tình, cái mặt này biết làm sao đây?

Trần Bạch Vi ở sảnh cửa nhìn thấy mặt Đoạn Minh Hiên, cảm giác như trời sập.

“Minh Hiên, mặt con bị sao thế này? Ai đánh vậy?”

Đoạn Dịch Hành quay lại trang viên, không đi theo bọn họ về.

Quản gia che ô đi ra sân, nói với Đoạn Dịch Hành: “Cậu chủ, bên ngoài tuyết lớn, hay là vào nhà đi ạ.”

Đoạn Dịch Hành nhìn mấy người tuyết đang dựa vào nhau, dặn dò quản gia: “Cho người trông chừng, đừng để tuyết phủ lấp mất chúng.”

Quản gia đáp vâng.

“Gọi bác sĩ tới đi.” Đoạn Dịch Hành nói, “Chiều mai tôi phải đến Bạch Nhã họp.”

“Vâng.”

Đoạn Dịch Hành không có tâm trạng ăn tối, để bác sĩ xử lý vết thương rồi đi thẳng về phòng.

Cùng lúc đó, Lâm Hi cùng Đoạn Minh Hiên đến bệnh viện.

Vết thương của anh ta nhìn thì đáng sợ nhưng chỉ là chấn thương phần mềm.

Bác sĩ kê thuốc tiêu viêm và giảm đau rồi cho họ về.

Đoạn Minh Hiên tức tối đưa Lâm Hi về nhà, anh ta định mai tỏ tình, cái mặt này biết làm sao đây?

Trần Bạch Vi ở sảnh cửa nhìn thấy mặt Đoạn Minh Hiên, cảm giác như trời sập.

“Minh Hiên, mặt con bị sao thế này? Ai đánh vậy?”

“Ừm.”

Trên hành lang không còn tiếng ồn ào, Đoạn Dịch Hành nghe thấy Đoạn Minh Hiên nói: “Đồ tôi bảo chuẩn bị đã xong chưa?”

Quản lý: “Bạn của cậu chiều nay đã xác nhận rồi, bạn gái cậu nhất định sẽ rất cảm động.”

Đoạn Minh Hiên cười: “Bây giờ vẫn chưa phải bạn gái tôi.”

Quản lý: “Vậy chúc cậu tỏ tình thành công.”

Tần Dương kinh ngạc hơi há miệng, anh ta lại bị ép ăn một miếng dưa của ông chủ rồi.

“Thư ký Lâm, cô ấy…”

Hành lang không còn động tĩnh, Đoạn Dịch Hành mở cửa: “Ra ngoài đi.”

Đoạn Dịch Hành đóng cửa lại lần nữa, anh đi đến trước cửa sổ sát đất, châm cho mình một điếu thuốc.

Cho nên, Lâm Hi vì biết Đoạn Minh Hiên muốn tỏ tình với cô nên mới từ chối anh?

Đoạn Dịch Hành không muốn tin vào suy đoán của mình.

Nhưng mối tình đầu thầm kín chẳng khác nào “ánh trăng sáng” trong truyền thuyết, hôm nay anh lại bị chia tay thê thảm như vậy, bất giác liền nghĩ theo hướng tiêu cực.

Đoạn Dịch Hành đứng rất lâu, trong đầu toàn là suy nghĩ liệu Lâm Hi có chấp nhận lời tỏ tình của Đoạn Minh Hiên không?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...