🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 86: Có phải hối hận cùng ta đi vào hay không

Ngược lại lần này Cô Độc Chứng lại tán thành, nhưng ngay sau đó liền nói một chuyện càng làm cho Như Thương đau đầu. 

Hắn nói:

"Cuối cùng Vương Hậu cũng hiểu được, chuyện này nếu cứ đọ sức như vậy là không đúng! Cùng hài tử kia so đo sức lực mười năm, đã mệt mỏi, cũng nghĩ đến để cho hắn đói chết! Cho nên, từ sáu tháng trước, không còn ai được đưa vào trong Tháp Trấn Yêu này nữa! Hài tử kia muốn tiếp tục sống sót, chỉ có thể dựa vào xác chết mục nát tích trữ trước kia." 

"Vậy nếu đã ăn hết xác chết thối rửa?" Như Thương cảm giác bản thân sắp thành mười vạn cái vì sao, nhưng mà không hỏi thì không được. 

"Ăn hết rồi vẫn còn có món ngon mới!" Cô Độc Chứng nhún vai. 

"Không phải nói không còn người đi vào sao! Thế nào lại còn có mới..." Nói một nửa, đột nhiên nghĩ lại ý tứ lời nói của Cô Độc Chứng. Tần Như Thương thiếu chút nữa không kịp cắn luôn đầu lưỡi của nàng, kinh ngạc mà nói: "Ngươi nói là, ta... Chúng ta?" 

"Ừm!" Thân thể Cô Độc Chứng giật giật: "Chúng ta đúng lúc là thức ăn mới của hắn." 

"... Ngươi sợ?" Hai người im lặng một hồi lâu, thấy hắn không nói nữa, Tần Như Thương mở miệng hỏi: "Có phải rất hối hận cùng theo ta đi vào hay không?" 

Lời này mang theo một chút ý nghĩa giận dỗi, nhưng Cô Độc Chứng cũng không có phản ứng gì đặc biệt, vẫn là bộ dạng như cũ, thản nhiên không để ý đến mọi thứ. 

Thật lâu sau, âm thanh cực kỳ bình tĩnh truyền đến. 

Là Cô Độc Chứng, hắn nói: 

"Ta không sợ. Từ lâu đã muốn đi vào xem xét một chút, chẳng qua vẫn không có cơ hội." 

Hắn vừa nói xong đứng dậy ở kế bên, cũng không hỏi đến Như Thương, tự mình đi lại xung quanh trong tầng tháp lâu. 

Ở trong tối ngơ ngẩn đã lâu, khả năng nhìn cũng khôi phục một ít. 

Nhưng mà khôi phục lại thì thế nào, một chút ánh sáng cũng không có, không gian vẫn là một mảnh tối đen, đưa ra hai tay cũng chỉ mơ hồ thấy được chút xíu bóng dáng, muốn thấy rõ ràng tầng lầu này có thứ gì hầu như là không thể nào. 

_________________

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...