🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 184: Miệng vết thương có biến

Nội thương được điều trị bẳng Hồi Tâm Đan cũng đã bình thường trở lại, mặc dù không đến mức hoàn toàn khỏe lại, nhưng cũng tốt gần được chín phần. Như Thương không khỏi bắt đầu lo lắng về loại mệt mỏi có chút ngoài dự đoán này. 

Bởi vì tốc độ của nàng dần thả chậm, Quỷ Đồng rất nhanh đã đi lên tới, sau đó "Di" một tiếng, mở miệng nói: 

"Tỷ tỷ, sao ngươi đi chậm như vậy? Chủ nhân đâu?" 

Nàng ngẩng đầu, phía trước đã không còn nhìn thấy được bóng dáng của Cô Độc Chứng. 

"Ở trước mặt!" Quỷ Đồng bên cạnh đáp, vừa nói vừa vươn tay phải ra đỡ lấy tay trái của nàng. "Ta đi chậm, rơi lại xa chút." 

Như Thương bắt đầu nhận ra khác thường của bản thân xuất phát từ chỗ nào, cánh tay trái từng bị sói cắn đang tê dại ngứa ngáy, miệng vết thương giống như sưng phồng lên. 

"Tỷ, có phải ngươi mệt mỏi hay không?" Quỷ Đồng đi lên trước người nàng ngồi chồm hổm xuống, sau đó nói: "Đến, ta cõng ngươi!" 

Như Thương hơi sững sờ, nhìn hài tử so với nàng còn muốn thấp hơn một cái đầu, vẻ mặt nghiêm túc muốn cõng nàng. 

Nhưng lúc này nàng không thể nào vui mừng, cánh tay trái vừa tê vừa đau, giơ lên đã không nổi rồi, kèm thêm khắp người trên dưới cũng bắt đầu không có khí lực. 

Như Thương than nhẹ, nhìn Quỷ Đồng nói: 

"Đừng cõng, một lát nữa ta sợ sẽ không có cách nào tiếp tục đi về phía trước. Ngươi mau gọi chủ nhân nhà ngươi lại, để hắn trở về!" 

Quỷ Đồng chưa kịp lên tiếng, phía trước đã có một bóng người gấp rút phóng qua tới đây. Nàng nhận ra được là Cô Độc Chứng, vì vậy mở miệng hô một tiếng: 

"Này!" 

Đối phương không có trả lời, thoáng một cái trực tiếp đến trước người của nàng, sau đó lôi kéo Như Thương tựa vào trên một gốc cây to bên cạnh, trầm giọng nói: 

"Ngươi làm sao vậy?" 

Nàng chỉ chỉ miệng vết thương cánh tay trái của mình, nói: 

"Ở trong thôn bị sói cắn, khi đó chỉ là chảy máu, ta cũng đã bôi thuốc. Nhưng bây giờ có lẽ... Sức lực giống như có chút không thích hợp." 

Nghe được lời ấy, Cô Độc Chứng không nói hai lời, trực tiếp vươn tay nắm lấy tay áo của nàng kéo lên tới bả vai, sau đó ba lần hai lượt xé xuống vải vóc băng bó vết thương.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...