🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 177: Chia nhau mà đi

Cô Độc Chứng lúc này cũng đi lên đứng lại, thấy Như Thương trầm tư không nói, liền chủ động lên tiếng, chỉ xuống phía dưới nói: 

"Ngươi xem! Ở dưới có một con sông." 

Như Thương gật gật đầu. 

"Thấy được!" 

"Vậy chúng ta phải đánh cuộc một chút, dựa theo lối suy nghĩ người bình thường, thì Dược vương hẳn là sẽ ở đầu sông, hay cứ ngược lại đạo lý đó mà làm đi?" 

Như Thương cười khẽ, điểm này nàng cũng từng nghĩ tới, nhưng vẫn còn rối rắm bởi vấn đề lựa chọn của Cô Độc Chứng. 

"Nếu như ở đầu sông, vậy có phải là hắn rất dễ bị người tìm kiếm phát hiện hay không?" 

Nàng nhẹ giọng trả lời, mơ hồ có thể nhìn thấy tầm mắt vẫn luôn xuôi theo dòng nước đầu sông tìm kiếm. Núi này rất cao, có thể thấy được mặt nước sông ở phía dưới, cũng không phải là người bình thường có thể làm. 

Cho dù năng lực nhìn của bọn nàng hơn người, cũng không có khả năng ở trong đêm tối như vậy tìm ra đầu nguồn. 

Quả nhiên, ánh mắt phát ra chưa được bao lâu, liền bị chặt đứt trong bóng đêm. 

Xoay người than nhẹ, lòng nói chẳng lẽ thật sự phải đánh cuộc một lần? 

Thành thì thôi, nếu không thành? Tiêu Phương làm sao lo liệu? 

Nàng nghĩ như vậy, đột nhiên quay đầu lại nhìn về phía Cô Độc Chứng nói: 

"Cố gắng nhanh xuống cốc, ngươi dẫn theo Quỷ Đồng đi phía đông tìm, ta tự mình đi phía tây tìm.  Chỉ cần có một bên tìm được Dược Vương là tốt rồi! Năm ngày sau đó, bên nào không tìm được thì trở về ngoài thành Thục Đô chờ tin tức!" 

Nàng vừa dứt lời, liền xoay người chuẩn bị xuống núi. 

Cô Độc Chứng với một tay kéo lấy nàng đứng lại, không trực tiếp nói chuyện, mà chỉ nhìn chằm chằm vào ánh mắt của nàng, nhìn liên tục không ngừng. 

Như Thương khó hiểu, mặc dù không có hỏi, nhưng ý tứ hàm xúc trong ánh mắt gửi đến thăm dò vô cùng nồng đậm, thậm chí còn mang theo chút tức giận.  

"Ta phát hiện một khi ngươi gặp phải chuyện của Tiêu Phương thì sẽ trở nên kích động." Lời Cô Độc Chứng nói không nhanh không chậm, thậm chí người lại có phần muốn đổi thành bộ dạng lười biếng uể oải. 

Thật ra Như Thương rất không mong muốn nhìn thấy bộ dáng này của hắn, bởi vì Cô Độc Chứng im lặng sẽ khiến cho lòng nàng có gì đó không nắm chắc. 

Chẳng qua lúc này cũng không còn tâm tư để so đo này nọ với hắn, hắn nói không sai, nàng quả thật là vừa gặp phải chuyện Tiêu Phương đã trở nên hơi xúc động. 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...