🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 146: Tiêu Phương đi, Quỷ Đồng thật cao hứng

Thứ hai là hai người bọn họ cố ý muốn cho Quỷ Đồng có nhiều cơ hội để rèn luyện, cũng nhìn xem phong cảnh thế giới vô biên.

Trước đây Như Thương có mua nón rơm đội đầu cho hắn, mang theo lụa mỏng che bụi trên mặt, nhằm để giấu đi khuôn mặt của Quỷ Đồng, không đến nỗi làm cho người ngoài khiếp sợ.

Xe ngựa một mạch chạy ra khỏi cửa thành, vào giữa đường nhỏ bụi rậm, lúc này Như Thương mới lộ vẻ có chút mệt mỏi, nửa người dựa vào ở trên buồng xe ngựa.

Bên trong trải lót rất mềm mại, tuy rằng khó tránh khỏi xóc nảy, nhưng tương đối mà nói dù sao cũng thoải mái hơn một chút.

Mọi chuyện cẩn thận như vậy nhất định là do Tiêu Phương làm, ngay cả cái được nàng dùng để đắp chân, là một tấm thảm da hổ cũng được Tiêu Phương đặc biệt đi tìm thợ săn bỏ ra số tiền thật cao mới mua được.

Nàng thật sự không mong muốn tiếp tục suy nghĩ đến Tiêu Phương, nhưng không còn cách nào, mùi thuốc trong xe ngựa làm sao cũng không mất đi, kì lạ mỗi một loại này nọ bên cạnh cũng đều có liên quan đến.

Như Thương bất đắc dĩ, buộc lòng phải vứt bỏ cái ý nghĩ đần độn đó.

Cô độc chứng vẫn luôn không lên tiếng, ngửa đầu dựa ra phía sau, ánh mắt từ rèm cửa sổ vén lên nhìn đi nơi xa, giống như tất cả không hề tồn tại, người hoàn toàn chạy xe không.

Bên ngoài thùng xe có tiếng cười không tự giác của Quỷ Đồng truyền đến, Như Thương thuận miệng hỏi hắn:

"Ngươi cười cái gì!"

Quỷ Đồng thành thật đáp:

"Không có Tiêu tiên sinh đi theo, thật tốt!"

"Tại sao?" Nàng trở mình chuyển ánh mắt, có chút buồn bực nói: "Hắn có thể trị bệnh cho ngươi, để ngươi mỗi ngày được tốt hơn, vì sao ngươi lại không hi vọng hắn đi theo a?"

"Quỷ Đồng tình nguyện không cần trị bệnh!" Hài tử này nói tới nói lui chẳng qua xoay chuyển vòng vo, cuối cùng cẩn thận đáp: "Bởi vì khi ngươi và chủ nhân ở chung một chỗ cảm thấy tốt hơn! Nếu có hắn ở đây, ngươi cũng chỉ nói chuyện với hắn."

Như Thương thở nhẹ ra, không muốn tiếp tục cùng thảo luận đề tài này nữa.

Vì thế nhắm mắt giả vờ ngủ, không lên tiếng.

Nhưng vừa chợp mắt không bao lâu, lại nghe được tiếng của cô độc chứng cất lên, rất nhẹ, chỉ vừa đủ lọt vào tai nàng ——

"Như thế nào không để cho hắn đi theo?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...