🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 144: Không để cho Tiêu Phương đi theo

Lời nói, là lời chất vấn! Nhưng giọng nói Tiêu Phương vẫn thản nhiên nhẹ nhàng như cũ, giống như đang tự kể ra một câu chuyện không liên quan đến mình, cũng không cho phép người tránh né.

"Phải!" Như Thương cũng không tiếp tục giấu giếm, dứt khoát ngẩng đầu nhìn thẳng, nhưng không dám nhìn vào mắt của hắn.

Nàng chỉ nhìn chằm chằm môi Tiêu Phương, hít sâu một hơi, tựa như tăng thêm can đảm cho bản thân, nói:

"Tiên sinh trở về Tần Lĩnh đi! Quảng đường còn lại, A Thương tự mình đi!"

"Ngươi cho rằng ta sẽ vướng bận?"

"Không!" Nàng lắc đầu: "Tiên sinh thâm tàng bất lộ (không để lộ tài năng), võ công có một không hai, còn thêm tài nghệ trong người, cùng với hai chữ ‘ vướng bận ’ nhập lại không thấy liên quan."

"Vậy vì sao không muốn cho ta theo?"

"Nhiều người mục tiêu nhiều!" Lời nàng nói đơn giản, dùng giọng nói bình thường nhất để nói, không để cho người tin tưởng là đang nói dối. "Mấy năm nay A Thương làm việc cũng thường xuyên ra vào Tần Lĩnh, lần nào mà không phải đao quang kiếm vũ, trước kia tiên sinh đều yên tâm, lần này vì sao lại đi theo a!" (đao quang kiếm vũ theo mình hiểu là đao như ánh sáng còn kiếm thì như mưa rơi, cũng tương tự là nguy hiểm)

Nàng nói lời này thật ra rất miễn cưỡng, chuyện lần này so với trước kia khác nhau, lòng dạ nàng biết rõ.

Mà Tiêu Phương là người thông minh như vậy, có thể nào không nhìn ra được?

Từ lâu hắn không phải đã nói, nàng đi như vậy rất có khả năng sẽ không quay trở lại nữa sao!

Người còn theo đến Tây Dạ, đây chính là biểu hiện không muốn buông tay.

Nhưng lần này Như Thương quyết tâm rất lớn, không muốn cho hắn đi thì nhất định là không muốn cho hắn đi, lý do ở trong lòng cũng không nhẫn tâm nói rõ.

"Thân thể ngươi thế này, đi một mình ta sao có thể yên tâm." Rốt cuộc Tiêu Phương thở dài một tiếng, mặc dù vẫn đang tranh thủ, nhưng đã không còn kiên định như trước.

"Không phải một người a!" Như Thương giương lên khuôn mặt tươi cười, hướng đến chỗ hai người cô độc chứng và Quỷ Đồng đang đi vòng quanh đóng xe kéo vào con ngựa, chỉ chỉ nói: "Còn có bọn họ! Nếu ta có xảy ra chuyện, bọn họ nhất định sẽ không ngồi yên không để ý tới."

Tiêu Phương cũng không nói thêm gì nữa, chỉ nhìn chằm chằm Như Thương một hồi lâu, rồi sau đó khẽ lắc đầu. Chiết phiến cầm trong tay run lên, xoay người thản nhiên mà đi. (Chiết phiến = một loại quạt xếp)

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...