Chương 83: 83
Bên kia, Tống Tinh Mạc đích thân ra tay xử lý rắc rối, rồi để Dịch Xuyên quay lại đưa Liễu Chẩm Thanh sang.
Sau khi phân phó, Tống Tinh Mạc mặt mày trầm tĩnh, đi trước một bước.
Dịch Xuyên chẳng nói chẳng rằng, lặng lẽ theo sau. Bất ngờ, người phía trước khựng lại, hắn không kịp tránh, va thẳng vào lưng y.
"Ồ, làm trò gì vậy?" Tống Tinh Mạc quay đầu nhìn Dịch Xuyên, nhướng mày trêu chọc, "Muốn nhào vào lòng ta à?"
Làn da màu đồng cổ của Dịch Xuyên giờ đây thoáng hiện nét nhợt nhạt.
Hắn không để tâm tới lời trêu chọc, chỉ cúi đầu khẽ nói: "Xin lỗi."
Ánh mắt Tống Tinh Mạc khẽ dao động, thong thả lên tiếng: "Chừng ấy năm rồi mà vẫn còn để bụng mấy câu kiểu đó sao?"
"Ta chẳng để bụng gì cả." Dịch Xuyên nghiêng đầu đáp, "Chỉ là cảm thấy vì ta mà ngươi bị liên lụy, trở thành nhược điểm của ngươi... hay là... sau này ta cứ âm thầm ẩn mình, ở trong bóng tối cũng được."
Năm đó, nếu chẳng có Tống Tinh Mạc ra tay, không biết cả nhà bọn họ sẽ có kết cục thảm hại ra sao. Bản thân hắn cũng sẽ mãi mãi là một tên cướp biển bị khinh ghét, mắc kẹt trong luẩn quẩn không lối thoát. Là Tống Tinh Mạc kéo bọn họ từ vực thẳm quay lại. Hắn từng nghĩ, chỉ cần ở lại bên y là có thể báo đáp ân tình, không ngờ lần này trở về lại chỉ chuốc thêm phiền toái cho người.
Tống Tinh Mạc khẽ gật đầu: "Ít ra ngươi vẫn còn biết điều, nhận rõ bản thân là điểm yếu của ta."
Lời nói tuy hờ hững, nhưng lại như một mũi tên đâm thẳng vào lòng Dịch Xuyên. Bị nói thẳng ra như vậy, hắn tức đến nỗi nghiến răng, hung hăng lườm y một cái.
Chỉ thấy Tống Tinh Mạc nhếch môi cười gian, "Nhưng mà ta không thích nghe ngươi nói mấy lời đó, lần sau còn dám nhắc lại, ta sẽ đánh vào mông ngươi đấy."
Một câu nhẹ tênh, lại khiến không khí nặng nề biến mất trong chớp mắt.
Dịch Xuyên lập tức nhớ đến năm xưa, kẻ này đội danh nghĩa sư huynh, suốt ngày đòi đánh hắn, đánh rồi còn phải véo, còn phải xoa... hoàn toàn là một tên biến thái thật sự!
Hắn hung tợn trừng mắt lần nữa rồi quay người bỏ đi.
Chẳng bao lâu sau, Liễu Chẩm Thanh đã được đưa tới, dĩ nhiên Hoắc Phong Liệt cũng âm thầm đi theo phía sau.
"Thế nào rồi?" Liễu Chẩm Thanh thấy Tống Tinh Mạc vẫn an ổn, cất tiếng hỏi.
"Tống Tĩnh được đưa về dưỡng thương, những việc còn lại tạm thời đã yên.
Giờ hãy thẩm vấn ba tên phạm nhân trước đã."
"Nội dung thẩm vấn chắc chắn sẽ không bị truyền ra ngoài chứ?"
"Yên tâm, lần này hỏi xong là xong. Cấu kết với cướp biển vốn đã là tử tội, chúng đâu còn cơ hội mà rỉ tai truyền tin."
Tuy đã nhiều năm không kề vai chiến đấu, hai người vẫn ăn ý như thuở nào.
Họ cùng tiến vào thủy lao, trước tiên rà soát chứng cứ đã thu thập.
Bình luận