Chương 75: 75
"Vậy hiện tại binh quyền thế nào? Là ai cầm quyền?" Liễu Chẩm Thanh hỏi trúng điểm then chốt.
Đinh thúc đáp: "Đã một năm rồi, tuy trên danh nghĩa binh quyền đã giao lại, nhưng binh lính nơi này đã thay đổi mấy lượt, khí thế của thủy quân bây giờ không còn ổn định như xưa. Phần lớn đều xem Tống Tĩnh là chủ, hoàn toàn không nghiêm minh như quân Hoắc gia chúng ta. Nhưng nói thật, ta vẫn không hiểu nổi cách làm của Tống Tinh Mạc. Cứ như thể y chẳng còn thiết tha gì nữa , có tiếng tăm, nhưng lại chẳng buồn màng. Suốt một năm nay, tuy có đôi lần đánh lui cướp biển, nhưng xung quanh y toàn là lời đồn phong hoa tuyết nguyệt, không hề thấy một tia để tâm đến chuyện mất quyền. Có người đoán là y không muốn tranh giành với thúc thúc, đang chờ thời mà đi nước dài."
Liễu Chẩm Thanh lại không cho rằng Tống Tinh Mạc đột nhiên có thể đổi tính. Với cá tính của hắn, còn sợ thiên hạ chưa đủ loạn, làm gì có chuyện tự ép mình chịu uất ức?
Duy chỉ có một điểm khiến Liễu Chẩm Thanh thấy khó hiểu: Tống gia năm đó ngoài Tống Tinh Mạc ra thì chẳng có ai nổi bật. Sao vị thúc thúc kia lại có thể lấn át Tống Tinh Mạc suốt cả một năm trời?
"Đinh thúc, nếu Hoàng Thượng đã triệu y hồi kinh, lẽ nào là vì đã nhận ra năng lực lãnh binh của Tống Tĩnh không bằng Tống Tinh Mạc?" Liễu Chẩm Thanh hỏi.
Đinh thúc gật đầu: "Đúng là không bằng. Phải nói là kém nhau một trời một vực. Nhưng... dưới trướng Tống Tĩnh lại có một người rất am hiểu thủy chiến, thực lực tổng thể vì vậy mà không đến nỗi yếu kém."
"Ai vậy?" Hoắc Phong Liệt tỏ ra hứng thú, đặc biệt quan tâm đến những người có tài điều binh tác chiến.
"Nói đến người này cũng có một chuyện đáng nhắc. Hắn tên là Triệu Hải Trình, xuất thân từ một hòn đảo nhỏ, tuổi trẻ nhưng bản lĩnh không nhỏ. Năm xưa khi Đại Chu truy xét tội trạng người nọ, chính hắn một thân một mình vào kinh dâng sớ cáo trạng rằng Liễu Chẩm Thanh ở quận Minh An đã cấu kết cướp biển để cướp đoạt của cải dân chúng, còn dựng nên màn ám sát. Chính là vụ thích khách làm Hoàng Thượng bị thương khi ấy. Nhờ công trạng ấy, hắn được ban thưởng hậu hĩnh, danh vọng nổi lên. Sau khi trở về, hắn chủ động đầu quân dưới trướng Tống Tĩnh, từ đó một mạch lên làm phó tướng như hiện tại. Bản lĩnh đánh trận của hắn là tích lũy qua từng trận chiến, cũng phải công nhận, vùng biển nơi này yên ổn có phần công lao của hắn. Chỉ là về khoản huấn luyện quân đội thì hắn còn yếu. Nhưng những binh sĩ kia đều đã vào sinh ra tử cùng hắn, vì thế tín nhiệm hắn chứ không phải Tống Tinh Mạc. Nhờ đó, Tống Tĩnh vẫn nắm quyền thực tế."
Đinh thúc vừa nói dứt lời, đã thấy Liễu Chẩm Thanh rót trà cho ông, lễ độ cảm tạ, rồi đưa lên miệng uống lấy giọng.
Hoắc Phong Liệt quay sang nhìn Liễu Chẩm Thanh, y chỉ lắc đầu, ra hiệu mình không quen biết người này ,có lẽ chỉ là kẻ có chút tài, nhờ tấu trạng về y mà đổi đời.
Dù sao đi nữa, ít nhất Liễu Chẩm Thanh cũng tạm thời yên lòng.
Nếu phản tặc có thể ra vào cảng dễ dàng, tất nhiên cấp trên của thủy quân có vấn đề. Mà nếu Tống Tinh Mạc không nắm binh quyền trong tay, thì có thể tin hắn.
Bình luận