Chương 72: 72
Thích chính là thích, huống hồ Nhị Cẩu có lẽ đã đem lòng thương y từ rất nhiều năm trước rồi, nếu đã thương đến vậy thì lẽ ra phải theo đuổi cho bằng được mới đúng, thật chẳng hiểu Nhị Cẩu còn do dự điều gì nữa.
Liễu Chẩm Thanh cảm thấy bản thân đã vướng bận chuyện này quá lâu, nghĩ đi nghĩ lại cũng không tìm được lời giải, chi bằng đừng nghĩ nữa, cứ thế mà làm thôi!
Buổi tối, Liễu Chẩm Thanh như thể chưa từng có chuyện gì, cùng sư phụ mang thuốc tới phòng Hoắc Phong Liệt, bắt đầu những bước trị liệu phụ trợ tiếp theo.
Vừa bước qua cửa, y lập tức cảm nhận được ánh mắt của Hoắc Phong Liệt dán chặt lấy mình.
À, rõ là để tâm muốn chết đi được, để xem chó ngốc nhà mi còn chối cãi tới bao giờ.
Việt Húc Thiển đang ở trong phòng trò chuyện cùng Hoắc Phong Liệt, thấy Liễu Chẩm Thanh bưng hòm thuốc vào thì tò mò hỏi: "Ngươi đây là..."
"Ta theo tiền bối học hỏi một chút, mấy bước tiếp theo đều để ta làm, xem như tiền bối kiểm tra ta."
Việt Húc Thiển nghe vậy liền ngạc nhiên: "Không phải ngươi không theo học ở Y Cốc sao?"
Liễu Chẩm Thanh nói dối tỉnh rụi: "Tiền bối rất quý ta, nên chỉ truyền thụ cho riêng ta vài điều."
Việt Húc Thiển sửng sốt: "Tưởng đâu thần y nổi danh kia tính tình gắt gỏng lắm, không ngờ lại dễ dãi với ngươi đến thế."
Tính tình đúng là chẳng tốt đẹp gì. Khi Liễu Chẩm Thanh vừa thốt ra nguyện vọng học tập, suýt nữa bị sư phụ nổi giận lấy hòm thuốc đập cho một trận. Xưa nay y chưa từng siêng năng học y lý như vậy bao giờ, nay lại chủ động xin học, mà mục đích thì chẳng trong sáng chút nào, khiến sư phụ chỉ hận không thể trợn trắng mắt lườm chết đứa đồ đệ vô tích sự này.
Liễu Chẩm Thanh vẫn mặt không đổi sắc, tim không rối nhịp, thản nhiên gật đầu.
Việt Húc Thiển đưa mắt nhìn quanh, cảm thấy sự có mặt của mình đúng là dư thừa, bèn cười hì hì nói: "Thôi, ta không quấy rầy hai người trị liệu nữa, xin cáo lui."
Đợi cửa đóng lại, Hoắc Phong Liệt mới cất tiếng khẽ khàng: "Thanh ca."
Có lẽ chuyện trước đó vẫn khiến hắn sợ hãi, nên giờ đối mặt với y thì dè dặt từng chút một. Nếu hàng trăm binh sĩ của hắn mà thấy Trấn Quốc đại tướng quân như thế này thì e là cũng chẳng dám nhận là người quen mất.
Quả nhiên, chỉ khi đứng trước mặt y, Nhị Cẩu mới ra dáng khác lạ thế này, hừ, còn dám nói là không thích y?
"Yên tâm, ta đã học đàng hoàng rồi. Hơn nữa, mấy bước tiếp theo chỉ là phụ trợ đơn giản thôi, bình thường để dược đồng làm là đủ. Nhưng đệ cũng biết sư phụ ta rồi đó, người sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào để bắt ta rèn luyện. Vậy nên, lại làm chuột bạch cho ta một lần nữa nhé, Nhị Cẩu?" miệng lưỡi Liễu Chẩm Thanh trơn tru như nước chảy mây trôi, tựa như chuyện lúc trước chưa từng xảy ra.
Hoắc Phong Liệt hơi khựng lại, nhưng liền nhớ ra từ trước tới nay chỉ có hắn là tình nguyện trở thành vật thí nghiệm cho Liễu Chẩm Thanh, trong khi người khác đều tránh như tránh tà. Liễu Chẩm Thanh từng nói hắn là "chuột bạch chuyên trách" của y. Khi nghe thế, hắn còn thấy vui, vì hai từ "chuyên trách" khiến hắn tin rằng mình có vị trí đặc biệt trong lòng Thanh ca. Dù khổ mấy cũng cam lòng giữ lấy danh hiệu ấy.
Bình luận