Chương 64: 64
Ban đầu, Hoắc Phong Liệt và Việt Húc Thiển vẫn đang ở trong phòng.
Hoắc Phong Liệt tắm thuốc, còn Việt Húc Thiển ngồi uống trà. Đợi hắn tắm xong, Việt Húc Thiển cũng không có ý định rời đi.
Hoắc Phong Liệt lên tiếng: "Ngươi định ở đây bao lâu nữa?"
Việt Húc Thiển bật cười: "Tuy ngươi không tỏ ra biểu cảm gì, nhưng ta vẫn nhìn ra ba chữ 'không kiên nhẫn' trên mặt ngươi đấy. Ngươi là huynh đệ nhiều năm của ta, ta không trông thì ai trông?"
Hoắc Phong Liệt cau mày: "Ta thật sự không cần, ngươi ở đây ta không ngủ được."
Việt Húc Thiển nhướng mày, cười cười: "Ta ở thì ngươi không ngủ được, còn vị công tử kia thì sao?"
Hoắc Phong Liệt đã không còn muốn tiếp tục tranh luận, xoay người định trở về giường. Nhưng khi đi ngang qua cửa phòng, hắn bỗng khựng lại vì nghe thấy tiếng bước chân trong đêm khuya yên ắng.
Hắn dừng bước, xoay người đi về phía cửa. Việt Húc Thiển kinh ngạc hỏi: "Không phải chứ? Ngươi thật sự định đuổi ta đi à?"
Hoắc Phong Liệt đáp: "Y trở lại rồi, ta muốn hỏi xem miệng vết thương sau khi thay thuốc thế nào rồi."
Việt Húc Thiển hơi nhướng mày, giọng đầy nghi hoặc: "Ngươi như vậy không khỏi quá mức quan tâm y rồi. Hai người còn lại mới là huynh đệ vào sinh ra tử nhiều năm với ngươi, thương thế còn nặng hơn y, cũng chẳng thấy ngươi để tâm đến vậy."
Vẻ mất kiên nhẫn trên mặt Hoắc Phong Liệt đã lộ rõ: "Từ bao giờ ngươi lại nhiều chuyện như vậy?"
Việt Húc Thiển cười nhạt: "Vẫn luôn nhiều chuyện. Lúc nhỏ phải lén hóng, lớn rồi thì công khai."
Hoắc Phong Liệt mặc kệ, đưa tay mở cửa. Việt Húc Thiển suy nghĩ một lát, rồi cũng phối hợp đứng sang bên.
Nhưng khi cửa mở ra, bên ngoài lại không có ai.
Việt Húc Thiển vừa định mở miệng thì thấy ánh mắt Hoắc Phong Liệt dừng lại ở một ngọn núi giả.
Cậu ta suýt nữa thì bật cười , dưới ánh trăng, đúng là có một bóng người lén lút sau núi đá. Hóa ra là trốn đi.
Cảm thấy tình cảnh thú vị, Việt Húc Thiển đảo mắt một cái, đột nhiên gọi: "Phong Liệt." Rồi xoay người, đặt hai tay lên vai hắn, nhón chân thì thầm sát bên tai: "Nghe ta nói, đỡ ta một chút, ngay lập tức, nhanh lên!"
Giọng điệu nghiêm túc khiến Hoắc Phong Liệt tuy không rõ nguyên nhân nhưng vẫn làm theo bản năng.
Mà đúng lúc này, góc nhìn của Liễu Chẩm Thanh lại hoàn toàn bị khuất, y chỉ thấy cảnh hai người đang dán sát vào nhau.
Liễu Chẩm Thanh đột nhiên bước ra, động tĩnh đương nhiên khiến hai người kia lập tức tách ra.
Hoắc Phong Liệt vừa định hỏi y vì sao lại đứng bên đó thì Liễu Chẩm Thanh đã lên tiếng trước: "Các ngươi đang làm gì vậy?"
Hoắc Phong Liệt hơi sửng sốt, thành thật nói: "Nghe được động tĩnh, ra ngoài tìm ngươi."
Liễu Chẩm Thanh hơi nheo mắt, ánh nhìn chuyển sang Việt Húc Thiển: "Đúng không? Hay là ta nhìn nhầm?"
Bình luận