Chương 53: 53
Bạch Tố đã sớm rơi lệ đầm đìa, đôi mắt đỏ hoe không còn nhìn rõ mọi thứ xung quanh. Y cố sức giãy dụa, mong thoát khỏi dây trói để lao tới bên huynh trưởng của mình.
Đó chính là người ca ca mà y kính ngưỡng nhất , người đã từng kiên nhẫn sửa từng lỗi sai trong văn chương của y, người đã cùng y chịu phạt khi phụ thân nổi giận, người đã kéo y ra ngoài chơi khi thấy y chán nản, nhường hết đồ chơi yêu thích cho y, kể cho y nghe những chuyện thú vị nơi triều đình, kể những giai thoại về Liễu tướng gia và Hoắc đại nguyên soái.
Rằng, dù triều cục có u ám thế nào, chỉ cần hai người kia còn tồn tại, thiên hạ sớm muộn gì cũng thái bình. Và đến lúc đó, hai huynh đệ bọn họ sẽ cùng nhau du ngoạn non sông, vẽ nên bản đồ giang sơn tươi đẹp.
Vậy mà hôm nay, khi gặp lại người huynh trưởng đã cách biệt tám năm, lại chỉ còn là một thi thể lạnh lẽo.
Tám năm trời, nỗi đau từng ngày từng ngày bị chôn sâu vào tận đáy lòng, tưởng đã nguôi ngoai, tưởng rằng đời này chỉ còn có thể gặp lại trong mộng mị. Nhưng giờ đây, lại đột ngột xuất hiện trước mắt...
Nhưng vẫn là một thi thể.
Không còn điều gì có thể khiến người ta đau đớn hơn thế.
Nghe những lời gần như điên cuồng từ miệng Trình Hy, đầu óc Bạch Tố như trống rỗng. Nỗi thống khổ dâng đến cực điểm, khiến y gần như không còn khả năng phản ứng.
Mà Trình Hy dường như lại đang cố gắng kể lể những khó khăn của mình, như muốn người thân của Bạch Du thấu hiểu, cảm thông cho hắn.
"Năm đó Bạch Du chấp mê bất ngộ, một mực muốn giúp Liễu Chẩm Thanh tẩy trắng, bị giam giữ và tra tấn. Nếu không có ta thì y đã chết từ lâu rồi. Ngươi có biết huynh trưởng ngươi bị tra tấn đến nửa điên không? Là ta không chê y, đưa y về chăm sóc tận tình. Có lẽ y cũng biết mình sai, sợ gây phiền phức cho các ngươi nên mới nguyện ý ẩn mình, còn rất ỷ lại ta, toàn tâm toàn ý yêu ta.
Tuy ta phải cưới vợ, nhưng ta cũng không nỡ phụ tấm lòng của y, cho nên nuôi y ở bên ngoài."
"Không thể nào!" Bạch Tố đột nhiên hét lớn: "Dù ca ta có khó khăn thế nào cũng không thể chấp nhận làm người tình bên ngoài của kẻ khác!"
Gương mặt vốn anh tuấn của Trình Hy trở nên vặn vẹo đáng sợ khi nghe lời phủ định ấy. "Ta không nói dối! Y biết mình đã điên, biết không xứng với ta, nhưng ta vẫn chấp nhận tình cảm của y, y rất vui mừng, sao lại không đồng ý chứ?"
Bạch Tố đột nhiên bật cười, nụ cười ấy đầy bi thương. "Trình Hy, ngươi hẳn không hề hiểu ca của ta. Nếu tất cả là do huynh ấy cam tâm tình nguyện, vậy vết thương tự vẫn trên cổ kia là thế nào? Có phải huynh ấy đã tỉnh táo lại rồi không?"
"Đó là bởi vì... bởi vì y biết những chứng cứ mình tìm được năm đó để tẩy trắng cho Liễu Chẩm Thanh đã trở thành bằng chứng buộc tội, cho nên nhất thời không thể chấp nhận được sự thật ấy."
"Ca của ta, dù là như vậy, cũng sẽ tìm cách thu thập chứng cứ lại lần nữa! Huynh ấy tuyệt đối sẽ không vứt bỏ mạng sống! Với huynh ấy, Liễu Chẩm Thanh không chỉ là chủ tử mà còn là tín ngưỡng! Chỉ cần còn một hơi thở, huynh ấy sẽ không bỏ cuộc. Trừ phi... còn có chuyện gì khác!" Bạch Tố không thể khẳng định, nhưng y tin chắc mọi chuyện không đơn giản như lời Trình Hy nói.
Bình luận