Chương 36: 36
Liễu Chẩm Thanh bày trò đến là vui, thấy Hoắc Phong Liệt chẳng có phản ứng gì khác thường thì lại càng hài lòng.
Thật ra từ lúc rời khỏi kinh thành, y đã bắt đầu thả lỏng. Hoặc đúng hơn là, y đã chẳng còn gì để mất nữa. Y đã nghĩ rất kỹ: nếu ngày nào cũng phải căng như dây đàn sống bên cạnh người kia thì chỉ tổ hao mòn tinh thần. Y cũng không thể đảm bảo bản thân sẽ không lộ sơ hở. Hơn nữa, tính cách của Liễu Tiêu Trúc thế nào, Hoắc Phong Liệt đâu thể biết được. Ai nói chắc được rằng người kia ban đầu không phải đã như thế?
Huống hồ kiếp trước, thời gian y ở bên Hoắc Phong Liệt chẳng được bao nhiêu, thậm chí còn không bằng những năm y ở trong cung cùng Nguyên Giác. Nếu nói có ai có thể nhìn ra thân phận thật của y chỉ qua việc ở chung thì ngoài Hoắc Phi Hàn và Lê Tinh Nhược, chẳng còn ai. Cho dù Nhị Cẩu có hoài nghi đi nữa, cùng lắm cũng chỉ dừng ở mức độ nghi ngờ.
Mà nếu hắn nghi ngờ thì sao? Cùng lắm y phủ nhận đến cùng. Mọi thứ đều có thể nói là trùng hợp. Chẳng lẽ hắn có thể móc hồn y từ trong thân xác này ra được à?
Điều quan trọng nhất là, giờ đây Hoắc Phong Liệt mang hoàng mệnh trên người, gánh trách nhiệm to lớn, lại không thể tuỳ tiện điều động nhân thủ, càng không thể như khi còn ở kinh thành mà đóng cửa thành điều tra. Nếu có điều gì khiến y nghi ngờ bị bại lộ, y sẽ lập tức chuồn thẳng, không ai ngăn nổi.
Từ khoảnh khắc hắn đưa y rời khỏi kinh thành, quyền chủ động đã rơi vào tay y.
Liễu Chẩm Thanh ngồi xổm trên xe ngựa, cười khúc khích nhìn đám sơn tặc bị đánh nằm la liệt dưới đất: "Đã bảo rồi, ngoan ngoãn đưa tiền thì không phải ăn đòn."
Kiếm của Hoắc Phong Liệt còn chưa rút khỏi vỏ thì trận đánh đã kết thúc. Lúc này hắn đang đứng từ trên cao nhìn xuống tên cầm đầu to xác, tư thế như thể gác hẳn một lưỡi đao lên cổ gã.
Tên đầu lĩnh bị chột một mắt, mắt còn lại cũng bị đánh đến sưng vù, nheo lại nhìn chẳng khác gì đang cố đá lông nheo với người khác, nhìn mà Liễu Chẩm Thanh cười đến suýt ngã khỏi xe.
"Hảo hán tha mạng, là chúng ta có mắt không thấy Thái Sơn, là chúng ta sai rồi!"
Vậy mà thật sự dâng bạc lên.
Chỉ là số bạc kia... thật chẳng đáng để nói.
Liễu Chẩm Thanh nhìn xong thì không hài lòng: "Chỉ có bấy nhiêu thôi à? Các ngươi thế này mà cũng đòi làm sơn tặc? Quan phủ còn không dẹp nổi?"
Thật là tệ đến mức khó tin.
"Chẳng lẽ còn có quan hệ với quan phủ?" Đây là cách giải thích hợp lý duy nhất mà y nghĩ ra được.
Nghe vậy, bọn chúng vội vàng lắc đầu rối rít.
Gã Mắt Chột nói: "Hai vị, chúng ta thực sự biết sai rồi, thật đó. Là đói quá mới phải đi cướp. Trước đây chúng ta đều là lương dân, mới bị ép vào núi không lâu thôi. Hơn nữa, bọn ta cũng chỉ định dọa chút kiếm ăn qua ngày, vì phía trước còn có nhóm sơn tặc lớn hơn nữa, chúng ta mà không tranh thủ trước thì chẳng còn gì để cướp."
Bình luận