Chương 35: 35
Tướng quân phủ.
Lê Tinh Nhược nghe Điền bá thuật lại một loạt sự tình mà cô chưa từng ngờ tới. Sau đó liền kéo hai đứa nhỏ lại, tra hỏi tường tận quá trình chúng quen biết Liễu Chẩm Thanh.
Nghe từng chuyện, từng chuyện một.
Lê Tinh Nhược cười như điên suốt nửa ngày, cười đến chảy cả nước mắt, cuối cùng thì xoay người chạy đi đếm số thuốc khống chế bệnh tình mà Hoắc Phong Liệt đã mang theo.
Điền bá không rõ Lê Tinh Nhược đang nghĩ gì, đành thấp thỏm dò hỏi: "Phu nhân, có phải thuốc mang theo không đủ không ạ?"
Lê Tinh Nhược đếm xong, nhẩm tính trong đầu: "Vốn là đủ, nhưng ở cùng y thì lại chưa chắc."
Điền bá đầy mặt chấm hỏi, nhưng vẫn cố hỏi thêm một câu: "Lần này Nhị gia sẽ chịu trị liệu thật sao? Trước kia lần nào phu nhân nói tới ngài ấy cũng luôn tìm cớ thoái thác mà."
Lê Tinh Nhược cười nhạt một tiếng: "Yên tâm, lần này nó sẽ không nỡ chết đâu."
Nói xong cô liền đi vào phòng thờ.
Phòng thờ bài trí mộc mạc, có bàn thờ Phật, có lư hương, dưới ánh hoàng hôn vẫn có thể nhìn rõ bài vị đặt trên linh đài.
Vốn dĩ nơi này chỉ nên có một bài vị của Hoắc Phi Hàn.
Thế nhưng bên cạnh đó lại có thêm một bài vị nữa, bị tấm vải trắng phủ lên, không thể nhìn rõ được chữ viết trên đó. Tấm vải ấy có tẩm độc, nếu không phải người trong phủ thì không ai dám chạm vào, chỉ có mình Lê Tinh Nhược là có thể chạm tay vào mà không lo gì cả.
Cô bước tới, xốc tấm vải trắng lên. Trên bài vị kia đúng là khắc tên Liễu Chẩm Thanh.
Lê Tinh Nhược nhìn một lúc rồi tức tối chỉ vào bài vị mắng: "Tên lừa đảo nhà ngươi giỏi lắm! Về rồi mà không chịu gặp ta một tiếng."
"Hàn ca, huynh bảo muội nên đánh y một trận hay ba trận thì vừa?"
"Hừ, ba trận cho đủ!"
"Tức chết bà đây rồi, giờ đánh không được thì bà nguyền rủa mi! Nguyền rủa mi... bị Nhị Cẩu đè sấp mỗi ngày!"
"Không được, thế chẳng phải quá lợi cho Nhị Cẩu sao? Hàn ca, huynh xem đệ đệ huynh cũng không phải dạng vừa, dám lừa cả muội! Bây giờ là muốn giấu kín không để ai hay biết hả? Đồ nhóc xấu xa!"
"Muội nói chứ, khỏi cần chuẩn bị thêm bài vị nữa rồi ha ha."
......
"Sư muội, chuẩn bị sẵn cho mỗi người chúng ta một cái bài vị đi, giống hệt của lão đại. Đặt bên cạnh lão đại, cùng nhau ngao du thiên hạ."
"Ngươi điên rồi hả? Có muốn ăn đòn không?"
"Thân thể ta muội hiểu rõ nhất, nói không chừng chẳng bao lâu là dùng tới thật rồi."
"Nói nhảm, cút! Mau tịnh dưỡng cho tốt, ngươi vì Nguyên Giác, vì Đại Chu đã làm quá đủ rồi, ta với sư phụ chẳng lẽ lại để ngươi bỏ mạng?"
"Ừ, nói cũng đúng. Ta phải cố sống qua tuổi ba mươi."
"Sống trăm tuổi cho bà!"
......
Bình luận