🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 33: 33

Về chuyện "Liễu Chẩm Thanh", đương nhiên mọi người không tiện nói nhiều, nên đề tài vẫn xoay quanh vụ án gian lận khoa cử.

Không lâu sau, ba người đứng dậy cáo từ, nhưng lại phát hiện Hoắc Phong Liệt vẫn ngồi yên không nhúc nhích, hoàn toàn không có ý định tiễn khách.

"Ngươi không tiễn chúng ta à?" Hạ Lan không nhịn được, buột miệng hỏi.

Hoắc Phong Liệt đáp: "Các ngươi là lần đầu tới đây sao?"

Thật ra ba người đã thân quen tới mức có thể ra vào phủ tướng quân tự nhiên như chốn không người, nhưng chẳng phải hôm nay họ còn có chuyện muốn dò hỏi sao?

Bạch Tố đành đưa ánh mắt ám chỉ. Hoắc Phong Liệt hơi nhíu mày, nhưng cuối cùng vẫn đứng lên: "Liễu công tử, xin chờ một lát."

Liễu Chẩm Thanh vốn đang định đợi họ đi rồi mới rời đi, nghe vậy đành tiếp tục ngồi lại.

Mãi tới khi bốn người rời khỏi đình viện, Hạ Lan mới nhịn không nổi kéo Hoắc Phong Liệt - người đang sải bước tiễn họ như thể muốn tiễn càng nhanh càng tốt - lại, nói: "Chiến Uyên, nếu không phải chúng ta quen biết nhau nhiều năm, hôm nay ta thật sự nghi ngờ ngươi bị đánh tráo rồi đấy. Ngươi mà cũng có lúc như vậy sao?"

Hoắc Phong Liệt bị giữ lại, quay đầu nhìn hắn đầy khó hiểu, dường như không thấy mình có gì bất thường.

"Cây." Tần Dư đút tay vào tay áo, hờ hững buông một chữ.

"Huynh đệ à, y đã huỷ dung của chỗ ngồi yêu quý nhất của ngươi đó." Hạ Lan nói: "Thế mà ngươi chẳng có phản ứng nào hết?"

Bạch Tố cũng tò mò nhìn sang.

Bị dồn ép chất vấn, sắc mặt Hoắc Phong Liệt thoáng lộ vẻ ngượng ngập, "Chỉ là cái cây thôi."

Ba người lập tức nhìn hắn chằm chằm. Nói thế mà nghe được à? Khi trước là ai suýt mất khống chế đánh con cháu nhà quyền quý thành tàn phế vì gãy một cành liễu?

"Nói như vậy... tức là từ đầu đến cuối không phải vì cái cây, mà là vì người? Chẳng lẽ là chúng ta hiểu nhầm từ trước đến giờ?" Bạch Tố hỏi.

Hoắc Phong Liệt mặt không đổi sắc gật đầu.

"Vậy thì... sau này chúng ta cũng có thể leo cây chơi chứ?" Hạ Lan tròn mắt thử hỏi.

Hoắc Phong Liệt không đáp, chỉ lặng lẽ dùng ánh mắt đen sâu thẳm nhìn hắn.

Hạ Lan lập tức ra vẻ bi thương, tựa người lên vai Tần Dư giả vờ tủi thân: "Ngươi thay đổi rồi, Chiến Uyên. Liễu Tiêu Trúc leo cây thì được, còn ta thì không? Chẳng lẽ ta không còn là huynh đệ tốt nhất của ngươi nữa?"

Tần Dư mất kiên nhẫn đẩy hắn ra, "Ngươi chưa từng là huynh đệ tốt nhất." Nhưng ánh mắt y lại vô thức nhìn về phía Hoắc Phong Liệt, thái độ với Liễu Tiêu Trúc... đúng là có chút kỳ lạ.

Không chỉ Tần Dư nhận ra, đến cả Bạch Tố - người hiểu rõ Hoắc Phong Liệt nhất trong ba người - cũng ngẩn ra một lúc. Ngoại trừ vài bằng hữu kết giao từ thời niên thiếu như họ, Hoắc Phong Liệt gần như không thân cận với ai khác, dường như hắn chẳng hứng thú gì với thế giới xung quanh, lại càng không thể có chuyện đối đãi đặc biệt với một người nào đó.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...