🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 1986: Không phải con người (1)

Tôi không chịu đựng nổi hoàn cảnh của thế giới này, nhưng tôi cũng không biết phải làm sao để về lại thế giới ban đầu.

Cầm chặt tấm ảnh và phong thư trong tay, điều tôi muốn làm lúc này là g**t ch*t ma vương đó. Có lẽ trước khi giết, phải uy h**p một trận, có thể sẽ có được manh mối hữu ích.1Nhưng tôi lại không mấy hi vọng đối với chuyện này. Tôi đã tận mắt chứng kiến ma vương đồ chơi đã bị bóp méo quá khứ như thế nào. Cả ma vương cũng không thể chống nổi sức mạnh này.

Bất kể là địch hay bạn, đều cùng tôi ở hai thế giới.

“Thưa anh, đến rồi. Phía trước không đỗ xe được, đỗ ở đây8được chứ?” Tài xế hỏi.

Tôi nhìn tòa nhà văn phòng ở phía trước, rút ví trả tiền.

Sau khi xuống xe, tôi liền cảm nhận thấy một tia âm khí.

Không cần nhìn địa chỉ, dựa vào hướng dẫn của âm khí, tôi đã khoanh vùng được vị trí.

Tôi tìm được cửa vào của tòa nhà văn phòng này, nó có tên “Tòa nhà Thụy Phong”, vào2cửa thì bị bảo vệ chặn lại.

“Tôi muốn gặp Lưu Anh Kiệt ở số 402 tầng 4.” Tôi đưa hóa đơn chuyển phát cho bảo vệ xem.

“Ồ. Anh đợi chút, chúng tôi sẽ gọi điện hỏi thử.” Bảo vệ dẫn tôi đến quầy lễ tân, báo rõ tình huống.

Tôi đã nhìn thấy bố cục các công ty trong tòa lầu.

Lầu ba đều là văn phòng4chuyển phát nhanh, lầu bốn có một nửa là trung tâm dạy trẻ mầm non, nửa còn lại thì còn trống, chưa có tên đơn vị.

“Không có ai nghe máy. Chắc anh Lưu đi vắng rồi.” Cô nhân viên quầy lễ tân nói với tôi.

Tôi ở bên ngoài cũng có thể cảm nhận thấy âm khí ở lầu ba và lầu bốn, sao lại không có người được?

“Tôi lên đó đợi anh ta được không? Chúng tôi đã hẹn trước rồi.” Tôi nói dối.

“Chuyện này, anh không phải nhân viên công tác trong tòa nhà chúng tôi, theo nguyên tắc thì không thể tùy tiện để anh vào. Nhưng nếu anh muốn đợi, thì có thể đợi ở sảnh chính. Bên đó có quầy cà phê và cả ghế ngồi.” Cô nhân viên lễ tân bối rối nói, nở nụ cười với tôi.

“Thôi được.” Tôi liếc nhìn cửa quay ra vào tòa nhà, không nài nỉ họ. Đi được vài bước, tôi ngoảnh lại hỏi: “Mọi người không thấy anh ta ra vào sao? Tòa nhà này chỉ có một cửa ra vào thôi mà?”

“Còn có hầm đỗ xe và một cửa sau. Chúng tôi đều không để ý thấy anh Lưu đi ra. Có lẽ anh ta đã ra ngoài bằng cửa khác.” Nữ tiếp tân nhìn đồng nghiệp mình, cả hai đều lắc đầu.

Tôi cảm ơn họ, rồi đến phòng chờ, mở hóa đơn chuyển phát ra.

Người nhận chỉ có mỗi họ và địa chỉ, còn người gửi thì thông tin lại đầy đủ.

Bàn tay đang cầm đi động của tôi chợt khựng lại một lát.

Nếu gọi điện qua, hẳn chúng sẽ biết đồ không ở trong tay Diệp Thanh, mà rơi vào tay tôi.

Tôi ngẫm nghĩ, vẫn chưa gọi điện, mà tra tìm lại lần nữa, vẫn không tìm được thông tin của Lưu Anh Kiệt này.

Không treo biển hiệu công ty, nhưng người thì ở đây, người trong tòa nhà đều biết rõ.

Tôi ngồi ở đây, quan sát người ra vào tòa nhà văn phòng một lát.

Giờ này không nhiều người ra vào, tất cả đều là người bình thường, không mang âm khí.

Sau khi quan sát một lát mà không được gì, tôi quyết định vẫn phải đi vào tòa nhà bằng lối khác.

Tôi đứng dậy rời đi, bảo vệ còn chào tôi một tiếng. Tôi mỉm cười, đi thẳng ra ngoài, vòng ra mặt sau của tòa nhà.

Mặt sau có hai cửa, nhưng đều đã bị khóa. Hầm đỗ xe chỉ có lan can tự động, không có ai canh giữ.

Tôi chui thẳng qua gầm lan can mà vào, mở di động để chiếu sáng, men theo triền dốc đi vào hầm đỗ xe.

Không gian hầm đỗ xe không nhỏ, nhưng không khí rất ô nhiễm.

Tôi lần theo kí hiệu, tìm được thang máy.

Ở đây không cần thẻ truy cập.

Nhấn nút một cái, tôi nhìn lên màn hình tinh thể lỏng, con số ấy xuống đến tầng hầm.

Bất chợt tôi cảm thấy có một luồng hơi thở ở sau lưng mình.

Ngoảnh đầu lại, chỉ thấy ánh đèn trắng tái trong hầm đỗ xe và các xe đang đỗ. Trong hầm đỗ xe có không ít nơi ánh sáng không chiếu tới, tựa như đang ẩn giấu thứ gì đó.

Tôi đã cảm nhận thấy âm khí.

So với nhìn bằng mắt thịt thì loại cảm nhận này nhạy bén và chính xác hơn.

Đinh.

Thang máy kêu lên một tiếng, kèm theo tiếng động sột sột, chầm chậm mở cửa, ánh sáng cũng từ sau lưng tôi chiếu ra.

Tôi nheo mắt lại, nhìn về vị trí có âm khí.

Âm khí của hồn ma, nhưng không phải của ma chuyển phát.

Sau lưng lại vang lên tiếng động sồn sột, cửa tháng máy đóng lại, cũng chặn mất ánh đèn.

Tôi cất bước đi về phía khối âm khí ấy, tiếng bước chân vang vọng trong gian hầm này.

Cộp cộp cộp…

Soẹt soẹt.

Khối âm khí ấy đã có cử động

Reng reng reng….

Hú hú hú hú….

Tiếng chuông báo trộm của xe kêu lên hết tiếng này đến cái khác, inh ỏi khắp hầm đỗ xe.

Tôi tăng tốc bước chân, xông thẳng về phía khối âm khí đó.

Nó xuyên qua xe hơi, vù một cái luồn qua gầm một chiếc xe khác, chạy vào sâu bên trong hầm đỗ xe.

Tôi không thể xuyên thẳng qua các chướng ngại vật, đành phải vòng qua.

Nhưng cái thứ ấy không thể nhân cơ hội này mà chạy thoát khỏi tôi. Nó đang rất lúng túng, có cảm giác bấn loạn mất phương hướng, chạy lung tung trong hầm đỗ xe.

Tôi không biết khi nào bảo vệ sẽ đến, lúc này tôi chỉ muốn tóm được cái thứ ấy.

Tôi từ từ dồn nó vào góc chết, nhìn âm khí ở trong vùng tối, tôi duy trì tư thế dồn ép, từng bước áp sát.

Tôi có cảm giác như có thể nhìn thấy nó đang run rẩy, co rút lại thành một đống, hoang mang không biết làm sao.

Tiếng cảnh báo của xe hơi đã tắt dần.

Tôi nghe thấy tiếng thở hổn hển và tiếng khóc.

Những âm thanh ấy phát ra từ vùng tối trước mặt tôi.

Tôi đưa tay vào vùng tối, tóm lấy khối âm khí ấy.

“Á a…” Âm khí cất lên tiếng hét. Tiếng hét của bé gái, hình như còn rất nhỏ tuổi.

Tôi nắm chặt cái thứ tựa như cổ tay, kéo nó ra khỏi vùng tối.

Trong ánh đèn trắng tái, tôi đã nhìn thấy bóng ảo của một đứa bé.

Hồn ma này vô cùng kì lạ.

“Thả tôi ra! Hu hu hu!” Nó bắt đầu giãy giụa, nhưng cực kỳ yếu ớt, chỉ đủ ngọ nguậy thân thể.

Tôi nhìn khuôn mặt ấy mà sửng sốt, hồi lâu sau mới hỏi: “Mộc Ái?”

Bé gái chợt khựng lại, dùng đôi mắt ướt nhòe nhìn tôi.

“Em là, Mộc Ái?” Tôi phân vân hỏi lại.

Khuôn mặt ấy thực sự rất mờ, hệt như một cái bóng ảo. Tôi nhìn thấy âm khí, nhưng không thể thấy rõ khuôn mặt ấy.

“Anh biết em hả?” Bé gái rụt rè hỏi.

“Ừ… cha em tên Mộc Ca, đúng không?” Tôi hỏi.

Bé gái gật đầu, ngước lên nhìn tôi: “Anh cứu cha em với! Cứu cha em với!”

Tôi nhìn nó, chợt nghe thấy tiếng bước chân, lập tức kéo Mộc Ái nấp vào sau xe hơi.

“Anh Diệp hả? Anh Diệp Thanh?” Người đi vào gọi.

Tôi sững sờ, lập tức nhận ra sự khác thường.

“Anh Diệp, camera an ninh đã quay thấy anh rồi. Làm phiền anh đi ra cho. Anh Lưu vẫn chưa về, anh có lên cũng vô ích. Anh Diệp?” Người đó vừa nói vừa đi vào.

Tôi liếc nhìn Mộc Ái đang run lẩy bẩy: “Đợi ở đây nhé.”

Mộc Ái trợn to mắt lên.

Tôi từ phía sau xe đi ra, liền nhìn thấy bảo vệ đã gặp trước đó.

“Anh Diệp, đừng làm tôi khó xử có được không?” Bảo vệ nói, ra hiệu bảo tôi đi ra.

Tôi đi ngang qua, vung tay lên tựa như vô tình tóm lấy cổ tay của bảo vệ.

“Anh Diệp?” Bảo vệ ngơ ngác nhìn tôi.

Năng lực của tôi đã phát động, liền thấy trên người bảo vệ hiện ra từng sợi từng sợi dây xích.

Trên 9 sợi dây xích của con người, còn quấn dày đặc các dây xích của ma. Trong đó còn có một sợi to lớn nhất.

“Anh làm gì vậy!” Bảo vệ la lên.

“Ông như thế, còn được tính là con người không?” Tôi khẽ giọng hỏi.

Lách tách!

Dây xích biến mất trong tay tôi, bảo vệ sững người một thoáng, rồi kinh hãi hét lên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...