🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 107: Chương 107

Ngoài song cửa sổ, tiếng chim hót ríu rít không dứt bên tai, lúc này hai
người trong phòng mặt đối mặt, Ngôn Sơ Nam dường như tưởng tượng được
làn da non mịm của Bánh Trôi biết hô hấp, linh khí bức người.

…Thần đã già rồi.

Có vẻ Công Chúa điện hạ bị vẻ mặt của Ngôn Thừa Tướng làm cho giật mình,
nàng đương nhiên biết Ngôn Thừa Tướng có ý gì, nhưng mà… “Già hay chưa…
đối với ngơi mà nói rất quan trọng sao?” Nàng nhíu mày, trong lòng không khỏi có chút khó hiểu.

Rất quan trọng sao? Đương nhiên rất quan trọng.

Tuổi trẻ đã qua, nay hắn thậm chí không buông nổi một lời hứa hẹn kết tóc đồng sinh.

Ngôn Sơ Nam quay người đi, lặng im một lát, “Công chúa, thần không có ý cưới vợ, nếu thật sự muốn lấy cũng sẽ không phải điện hạ. Tính cách như thần và công chúa hoàn toàn không hợp, sao sống được qua ngày?” Sau khi nói
xong, trong lòng hắn hơi cười khẩy, từ bao giờ hắn cũng biết dùng vấn đề “qua ngày” để làm cớ? Trong từ điển của hắn trước nay chỉ có kế hoạch
và mục tiêu, chưa bao giờ có từ không thể, nhưng nay hắn biết khi nên
đoạn mà không đoạn, cuối cùng tất phải chịu hỗn loạn đánh bật lại.

“Vừa lúc, bản công chúa cũng không nhất định phải là ngươi, nếu ngươi không
muốn lấy ta thì tìm cho bản công chúa một thanh niên tài tuấn văn thải
không thua kém ngươi ra đây, đến lúc đó bản công chúa sẽ gả.” Bánh Trôi
hơi nhếch cắm, ánh mắt lạnh lùng, cười nhạt đẩy hắn sang một bên, còn
nàng thì vững bước đi ra ngoài.

Quản gia nghe tiếng chạy tới, nhìn Công Chúa điện hạ nghiêm mặt bỏ đi, nuốt
nước miếng đánh ực, gãi gãi đầu khó hiểu: “Đại nhân… Công Chúa điện hạ,
thế này, thế này là làm sao vậy…”

Người trong phòng thở dài một tiếng rồi khôi phục vẻ lạnh lùng như trước:
“Công Chúa điện hạ vẫn còn tâm tính trẻ con, mấy bữa nữa là bình thường
thôi.” Tựa như vừa rồi nàng thốt ra muốn gả cho hắn, chỉ kích động nhất
thời mà thôi, mấy ngày nữa hẳn nàng cũng quên rồi.

Ngày hôm sau vào triều, Ngôn Sơ Nam quả thật để ý mấy thanh niên tài tuấn
mới vào triều, Thiệu Tuyên Đế xoa cái cằm đã cạo sạch râu, thấy Ngôn Sơ
Nam liên tiếp nhìn chằm chằm đám thiếu niên cảm thấy rất thú vị. Sau khi hạ triều liền kêu Ngôn Thừa Tướng tới Ngự Thư Phòng, còn lệnh hắn pha
một ấm trà.

“Thừa Tướng, hôm nay trẫm thấy ngươi cứ nhìn con trai của Lý Thu Dung.” Lẽ nào Thừa Tướng thích nam sắc?

Thiệu Tuyên Đế không khỏi nghĩ nhiều, hôm nay lâm triều Ngôn Sơ Nam quả thật
quá quái dị, tựa như đám cựu thần chọn con rể cho khuê nữ nhà mình vậy…
Cực kỳ không hợp với khí chất lạnh lùng nhạt nhẽo trước nay.

“Lý Nghiên Trúc quả là thanh niên tài tuấn ít có, bài thi của hắn vi thần
cũng từng xem, suy nghĩ rất tốt có điều hành văn hơi thô ráp, có điều
vẫn có thể trọng dụng.” Ngôn Thừa Tướng nhíu mày, lại bắt đầu tự suy
nghĩ: “Không thích hợp, tóm lại vẫn có tỳ vết, như vậy tâm tư không tinh tế, chỉ sợ không quá biết chăm sóc.”

Thiệu Tuyên Đế nghẹn.

… Xin hỏi rốt cuộc Thừa Tướng chọn cái gì?

“Nếu là Tống Tòng An…” Ngôn Thừa Tướng lại yên lặng suy nghĩ, “Cũng không
được, người này tài học không bằng Lý Nghiên Trúc, tính tình cũng quá
bồng bột, không phải chỗ quy túc tốt.”

Ngôn Sơ Nam chọn tới chọn lui không tìm được người xứng đôi với công chúa,
hắn nhìn về phía Thiệu Tuyên Đế nghiêm túc nói: “Hoàng Thượng, theo thần thấy, phò mã của Công Chúa điện hạ cần phải chọn cẩn thận chút mới
được.”

“Có phải Thừa Tướng quản quá nhiều hay không, công chúa của trẫm có cần chọn phò mã hay không e rằng còn phải chờ vài năm nữa.”

Thiệu Tuyên Đế mắt lạnh đảo qua, trong lòng nổi bong bóng chua, khuê nữ của
hắn ôm trong tay còn chưa ôm nóng đã định tìm phò mã? Ai dám lấy Bánh
Trôi của hắn… hắn sẽ…

“…” Sắc mặt Ngôn Sơ Nam trắng bệch, đột nhiên nhớ ra mình căn bản không có
tư cách chọn chồng cho công chúa, vậy những câu nói hôm qua, công chúa
có ý gì?

Ngôn Sơ Nam nghĩ không ra, nhưng hắn thấy nếu mình không làm gì chỉ sợ sẽ
càng dính dáng nhiều tới công chúa, hắn hơi cứng lại, chắp tay nói:
“Hoàng Thượng, thần muốn xin nghỉ để thành thân.”

Ngôn Thừa Tướng muốn thành thân.

Tin tức này như một cơn gió truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ, sau đó cả hoàng
cung đều dùng ánh mắt khó mà tin nhìn về phía phủ thừa tướng, Ngôn Thừa
Tướng không cưới vợ đã thành một loại thói quen, mà khi thói quen này bị phá vỡ, gần như mọi người đều không thích ứng được… Đương nhiên, khó
tin nhất chính là Bánh Trôi đang vùi đầu trong ổ chăn.

Vốn đã quyết định phải rời xa, nhưng khi tin tức truyền đến nàng vẫn khó
chịu trong lòng, nàng nằm trên giường khi thì nghĩ tới vây săn ngã ngựa, khi thì nghĩ tới sự ấm áp dưới vách núi. Những năm qua, lần đầu tiên
nàng gặp một người thư sinh văn nhược không thông võ nghệ lại khiến cho
nàng cảm thấy cực kỳ an toàn như vậy.

Nhưng mà người này, sẽ lấy vợ.

Nhều năm trước không thành thần, vì sao cố tình quyết liệt với nàng xong lại thành thân? Bánh Trôi lật qua lật lại, nửa đêm còn chưa ngủ được.

Ngoài phòng không biết đổ mưa to từ khi nào, tiếng vang ầm ầm không dứt bên tai.

Cung nữ gác đêm dựa vào giường ngủ say.

Bánh Trôi ngồi dậy, lặng lẽ xuống giường, nàng không thắp nến cũng không
thay quần áo, chỉ lấy một chiếc áo choàng lông quấn quanh mình. Khi nàng muốn chạy, không ai ngăn được nàng, dù đây là hoàng cung, dù hoàng cung phòng thủ dày đặc. Thế nhưng nàng có lệnh bài phụ hoàng ban thưởng,
ngày mưa thế này nàng che nửa mặt sẽ không ai thấy rõ nàng là ai.

Khi tiểu công chúa ướt như chuột được quản gia dẫn tới trước mặt Ngôn Sơ
Nam, Thừa Tướng vừa rời giường còn mặc áo trong trắng tinh quả thực sợ
ngây người.

“Ngươi tới đây làm gì!” Hắn một tay xách nàng vào nhà, da thịt dưới tay lạnh
như băng, hắn bỗng nhớ tới cảm giác lạnh giá ở vách núi, đây đã là lần
thứ hai… Lần đầu tiên là không cẩn thận, lần thứ hai là cố ý. Lẽ nào
nàng chưa bào giờ để ý đến thân thể của mình?

Trong phòng hơi ấm dào dạt, Bánh Trôi lại lạnh tới tận tim.

Nàng lạnh đến run rẩy mà vẫn nhìn thẳng vào hai mắt Ngôn Sơ Nam: “Ngươi sắp thành thân, có phải không?”

Sắc mặt Ngôn Sơ Nam nặng đáng sợ, nặng đến mức gần như có thể nhỏ ra nước, hắn không nói gì.

“Ta chỉ muốn hỏi một câu, ngươi thật sự muốn thành thân phải không? Ngươi
thích nàng ta? Muốn lấy nàng ta? Không phải chứ! Ngươi chỉ cảm thấy khổ
não vì những lời của ta lúc trước, muốn thoát khỏi ta? Ngôn Sơ Nam, đúng thế, ta thích ngươi thì sao? Nếu ngươi phiền chán cứ việc nói thẳng,
cần gì quanh co lòng vòng đến thế!”

“Lau khô chính mình đi.” Vẻ mặt hắn lạnh nhạt, đưa một chiếc khăn màu trắng qua.

“Ta chỉ muốn một đáp án, nếu ngươi nói ngươi chán ghét ta, ta sẽ đi. Sau
này, mặc kệ ngươi muốn lấy tiểu như nhà nào ta sẽ không trở lại gây sự
nữa.” Bánh Trôi quật cường mím môi, thân thể nàng run nhè nhẹ, đôi môi
trắng bệch, tóc dính trên mặt, trên gương mặt kiều diễm là vẻ cố chấp.

Ngôn Sơ Nam lại thấy ngực nhói đau, vừa đau lòng vừa không cam lòng, càng
nhiều là một loại tâm tình khó nói rõ, hắn cũng không muốn biết, có một
giây hắn cũng mừng rỡ.

“Nói đi, vì sao không nói?”

Bánh Trôi nhìn hắn, trong lòng đau xót, những giọt nước mắt tròn vành vạnh
nhỏ xuống, như hai chuỗi hạt châu đứt sợi, nàng lau hai cái vẫn không
ngừng được, khóc không dứt.

“Ngươi khóc cái gì.”

“Ngươi nói mình già cũng chỉ là mượn cớ thôi, nếu ngươi thật sự thích một
người thì đâu quan tâm nàng bao nhiêu tuổi. Nếu như thích, sao có thể vì khác biệt tuổi tác mà đưa người mình thích cho người khác? Đây chỉ vì
ngươi chán ghét ta nên tìm lý do mà thôi, lại còn thật sự… Được rồi, ta
trở về tìm phụ hoàng, bảo người gả ta cho Lý Nghiên Trúc, cũng tiện thỏa mãn nguyện vọng của ngươi, từ nay về sau không gặp nhau nữa!”

“Câm miệng!” Ngôn Sơ Nam giữ chặt cổ tay nàng, ấn nàng lên giường, xốc chăn
quấn chặt: “Trời lạnh thế này cũng dám dầm mưa, không muốn sống nữa à?
Mạng ngươi do ta cứu về, ta không cho phép ngươi làm hỏng!”

“…”

“Ta không chán ghét ngươi.” Giọng nói của Ngôn Sơ Nam đột nhiên chậm đi
nhiều, hắn bỗng nói: “Ta lớn hơn ngươi hai mươi tuổi, ngươi mới chỉ mười lăm thôi, có nhiều lựa chọn rất tốt. Nếu ta cưới công chúa, nếu một
ngày ta thọ mệnh có hạn, ngươi chỉ còn lẻ loi một mình. Công chúa, xin
đừng lấy cả cuộc đời mình ra làm trò đùa.”

“Vậy ngươi có thích ta không?” Bánh Trôi vùi mình trong chăn, đôi mắt đen láy nhìn hắn, sáng rực rỡ như ngọc lưu ly.

Ngôn Sơ Nam cười cười: “Thích.”

“Vậy ngươi sẽ không lấy người khác chứ?”

“Vốn ta cũng không định lấy ai cả.” Ngôn Sơ Nam hơi ngừng, có chút bất đắc
dĩ vì tin đồn thất thiệt: “Ta xin nghỉ thành thân nhưng không nhất định
phải thật sự thành thân.” Hắn chỉ muốn có thêm nhiều thời gian nghỉ ngơi thôi, hẳn Thiệu Tuyên Đế sẽ không để ý rốt cuộc hắn có lấy vợ hay
không.

“Ngôn Thừa Tướng, hiện giờ bản cung nằm trên giường của ngươi, đắp chăn của
ngươi, tương lai có lẽ còn làm thê tử của ngươi, mang thai con của
ngươi, bây giờ ngươi còn muốn tặng bản cung cho thanh niên tài tuấn nữa
không?”

Làm thê tử của người, mang thai con của ngươi…

Trái tim Ngôn Sơ Nam trong nháy mắt mềm nhũn, hắn không thể kiềm chế mình
đừng nghĩ đến xúc cảm mát lạnh trên người nàng và tiếng nói mềm mại như
trẻ con của nàng, cho đến một lúc sau mới tìm được giọng nói của mình:
“Thần không dám.” Không dám tặng.

Nghìn khó vạn khó, dù lại nhiều trắc trở, có một câu nói kia của nàng, hắn không dám nhường nữa.

~~~ HẾT ~~~

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Việt Cơ
Full
246
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Việt Cơ

Trong bối cảnh hào hùng và hỗn loạn của thời kỳ Xuân Thu Chiến Quốc, truyện “Việt Cơ” mở ra một hành trình đầy cam go và tranh đấu của Vệ Lạc – một cô gái tài sắc vẹn toàn. Ở nơi vùng biên cương này, vẻ đẹp không chỉ là món quà, mà còn […]
0.0 381 Chương
Ảnh bìa của Nữ Phụ Mang Thai Những Năm 70 Không Chạy Nữa
Full
1.2 N
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Nữ Phụ Mang Thai Những Năm 70 Không Chạy Nữa

Chắc chắn rằng bạn chưa bao giờ chứng kiến một hành trình kỳ diệu như thế! “Nữ Phụ Mang Thai Những Năm 70 Không Chạy Nữa” đưa người đọc vào thế giới của Khương Tuyết Di, một cô gái đột ngột rơi vào hoàn cảnh oái ăm khi trở thành nữ phụ pháo hôi trong […]
0.0 129 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Full
5.5 N
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều

Sau một vụ tai nạn máy bay kịch tính, siêu sao quốc tế Khương Thanh Nhu bất ngờ xuyên không về những năm 70, lạc vào một gia đình đông anh em mà cô chưa từng biết đến. Tại đây, cô được sống cùng hai người anh trai hết mực cưng chiều và cha mẹ […]
0.0 269 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Full
3.2 N
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Trở về những năm 70 đầy bão táp và thách thức, “Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng” mở ra một cuộc hành trình đầy cảm xúc về tình yêu, gia đình và sự trưởng thành của nhân vật chính Giang Đường. Cô tiểu […]
3.5 201 Chương
Ảnh bìa của Xuyên Thành Trà Xanh Phản Diện, Công Chúa Không Ngán Một Ai
Full
981
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Xuyên Thành Trà Xanh Phản Diện, Công Chúa Không Ngán Một Ai

Trong thế giới đầy nhiễu loạn của các buổi hẹn hò truyền hình, Tả Dữu bỗng chốc trở thành tâm điểm sau khi xuyên không thành nữ phụ “trà xanh” bị mọi người ghét bỏ. Nhưng điều gì sẽ xảy ra khi công chúa chính hiệu không còn đành cam chịu? Thái độ kiên cường […]
0.0 218 Chương
Ảnh bìa của Sau Khi Giả Nữ Trêu Ghẹo Long Ngạo Thiên
Full
82
Tiên Hiệp · Đang thịnh hành

Sau Khi Giả Nữ Trêu Ghẹo Long Ngạo Thiên

Khi đọc dàn ý tóm tắt của “Sau Khi Giả Nữ Trêu Ghẹo Long Ngạo Thiên,” bạn sẽ được lạc vào một thế giới đầy thú vị và tràn ngập cảm xúc. Dư Thanh Đường, một nhân vật phụ bị lãng quên trong một tiểu tông môn, bỗng chốc trở thành tâm điểm của cuộc […]
5.0 217 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...