🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 27: Làm người giúp việc cho tôi

Sau khi lấy thuốc ở tầng hai, Mạnh Lễ lái xe đưa Liễu Nhứ về tiểu khu Hoa Uyển.

Hai người cùng xuống xe, đi thang máy lên lầu.

Khi thang máy từ từ đi lên, đột nhiên có một tiếng òng ọc vang lên trong không gian yên tĩnh, đóng kín.

Đó là bụng Liễu Nhứ kêu, cô đói bụng.

Ngay khi tiếng ùng ục vang lên, Liễu Nhứ xoa bụng, xấu hổ liếc nhìn người đàn ông bên cạnh.

Mạnh Lễ vô cảm, anh đứng đó, giống như không nghe thấy gì.

Có lẽ nghe thấy nhưng không thèm để ý.

"Đinh" thang máy đến tầng tám.

Liễu Nhứ định nhấc chân lên nhưng lại do dự đặt xuống.

Cô không đi ra ngoài, sau đó thang máy từ từ đóng lại, tiếp tục đi lên.

Mạnh Lễ nhìn cô, hỏi: "Cô Liễu không về nhà sao?"

Liễu Nhứ ngước mắt nhìn về phía người đàn ông, cô nắm lấy vạt áo, ngập ngừng nói: "Anh Mạnh, tôi có chút chuyện muốn nói với anh."

"Đinh", thang máy lại mở ra.

Đến tầng 9.

Đôi chân dài của Mạnh Lễ bước ra ngoài, "Được rồi, vào nhà rồi nói."

"Được." Liễu Nhứ vội vàng đi ra ngoài theo, vào nhà cùng Mạnh Lễ.

Sau khi vào nhà, Mạnh Lễ cởϊ áσ vest, cởi cà vạt, tùy ý ngồi xuống ghế sô pha.

Anh nhìn Liễu Nhứ đang đứng trước mặt mình, thản nhiên hỏi: "Nói đi, chuyện gì?"

Liễu Nhứ siết chặt góc áo, thấp thỏm nói: "Anh Mạnh, anh có thể cho tôi mượn một nghìn tệ không?"

Mạnh Lễ ngước mắt lên: "Mượn một nghìn tệ làm gì? Cô nợ tôi nhiều tiền như vậy còn không trả nổi, còn muốn tiếp tục mượn tiền của tôi sao?"

"Òng ọc." Bụng của Liễu Nhứ lại kêu lên.

Cô xoa bụng, đáng thương nói: "Anh Mạnh, tôi không có tiền ăn cơm. Thẻ của tôi ở chỗ của anh, tiền lương cũng không có để nhận, tất cả tiền trên người cũng tiêu hết rồi. Anh có thể cho tôi mượn một nghìn tệ trước được, để tôi coi như tiền sinh hoạt phí tháng này, đến tháng sau, tôi mượn tiền của bạn bè trả lại cho anh."

"Ùng ục...Ùng ục..."

Khi Liễu Nhứ đang nói, bụng cô vẫn không ngừng kêu lên.

Mạnh Lễ liếc mắt nhìn cô, nói: "Sáng nay cô ăn gì?"

"Trứng luộc, quả trứng cuối cùng trong nhà."

Mạnh Lễ kinh ngạc, không ngờ Liễu Nhứ nghèo đến mức này.

Ngón tay thon dài của anh gõ vài cái lên bàn trà bằng thủy tinh trong suốt, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Dựa vào số tiền lương của cô thì mười năm nữa cũng không thể trả hết số tiền nợ tôi, nếu tôi lại cho cô vay, sợ rằng đến cuối cùng sẽ không lấy lại được tiền, rủi ro rất cao."

Thấy Mạnh Lễ thật sự không muốn cho mình vay tiền, Liễu Nhứ lập tức năn nỉ: "Anh Mạnh, anh cho tôi mượn một nghìn tệ trước đi mà, tôi ăn no thì mới có sức kiếm tiền, chờ khi nào tan làm tôi sẽ tìm thêm công việc phụ để làm, sẽ kiếm được tiền trả cho anh."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...