🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 21: Không còn mặt mũi

Nếu một người đàn ông không thể kéo dài, như vậy ở phương diện chuyện trên giường thực không còn mặt mũi.

Mạnh Lễ không cho phép mình biến thành người đàn ông thất bại như vậy, anh phải tiếp tục lừa gạt người phụ nữ ngu xuẩn này trị liệu cho mình.

Mạnh Lễ hít sâu một hơi, đè nén cơn giận dữ trong lòng, giọng điệu hòa hoãn, quay đầu nói với Liễu Nhứ: "Cô xem, bởi vì cô không giúp tôi bắn ra, nó nghẹn muốn hỏng nên mới mềm xuống. Như vậy không chỉ không chữa được bệnh của tôi, mà bệnh tình còn có thể nặng thêm. Ngay cả khi cô hôn nó bằng miệng một lần nữa, nó không dễ dàng cứng lên được nữa."

Liễu Nhứ vừa nghe thấy bệnh tình có thể nặng thêm, nhất thời liền hoảng hốt, cô khẩn trương hỏi han: "Mạnh tiên sinh, vậy nên làm cái gì bây giờ? Trị liệu có còn tác dụng nữa không?"

Mạnh Lễ cúi đầu thở dài, "Trị liệu đơn giản, hẳn là không có tác dụng gì. Tuy nhiên, chúng ta có thể làm điều trị chuyên sâu, tiếp tục kích thícɧ nó cứng lên."

"Làm điều trị sâu hơn? Làm sao có thể làm sâu sắc thêm trị liệu vậy?" Liễu Nhứ khó hiểu nhìn người đàn ông, không biết anh nói là có ý gì.

Mạnh Lễ quét mắt nhìn chiếc áo khoác dài trên người Liễu Nhứ, nói: "Cô cởi qυần áo ra đi."

Bây giờ chính là mùa hè, thời tiết rất khô nóng, Liễu Nhứ trên người mặc một cái áo khoác dài, kỳ thực rất nóng.

Nhưng vừa rồi cô vội vàng chạy xuống, cũng không mặc quần áo chỉnh tề, bên trong mặc một chiếc váy ngủ chiết eo, cổ áo có chút thấp, lộ ra khá nhiều da thịt, khiến cô có chút ngượng ngùng, không dám trực tiếp cởi ra trước mặt Mạnh Lễ.

Vì vậy, ngay cả khi nóng, cô vẫn chịu đựng mà không cởi áσ khoác của mình.

Lúc này, Mạnh Lễ lại bảo cô cởi qυần áo. Cô do dự một hồi, vẫn là cởi áσ khoác ra. Sau khi cởi áσ khoác, cô có chút ngượng ngùng kéo cổ áo lên trên, hai tay đặt trên đầu gối, câu nệ ngồi xuống.

"Mạnh tiên sinh, tôi cởi qυần áo xong rồi." Liễu Nhứ có chút ngại ngùng nói.

Mạnh Lễ lại không hài lòng, anh nhíu mày, mở miệng nói: "Cởi cả váy ngủ ra nữa."

"Anh... Anh muốn làm gì?" Liễu Nhứ cả kinh, sợ tới mức lùi ra sau, vội vàng dùng hai tay đan che trước ngực, vẻ mặt đề phòng nhìn Mạnh Lễ.

Mạnh Lễ trấn an Liễu Nhứ: "Cô đừng khẩn trương, chúng ta chỉ dựa theo lời bác sĩ nói mà trị liệu. Bác sĩ nói, chúng ta cần vuốt ve thân thể của nhau, khiến cho tôi có cảm xúc hưng phấn. Khi tôi hưng phấn, thị giác sẽ được kíhh thícɧ, dương ѵật sẽ từ từ có phản ứng."

Nghe Mạnh Lễ nói những lời này, Liễu Nhứ cũng nhớ đến lời bác sĩ nói qua ở bệnh viện.

Tuy nói đây là trị liệu, nhưng để cho một người đàn ông xa lạ vuốt ve thân thể của mình, trong lòng Liễu Nhứ vẫn có chút không tiếp nhận được.

Cô đã sống hai mươi hai năm và chưa bao giờ làm bất cứ điều gì khác người như vậy.

Hôm nay to gan đi sờ một người đàn ông xa lạ, đã là cực hạn rồi.

Nhưng nếu không phối hợp với Mạnh Lễ trị liệu, bệnh của anh vĩnh viễn không trị được.

Nếu không trị khỏi, mỗi tuần đều phải đến bệnh viện tái khám, mỗi lần phải tiêu hao một khoản tiền thuốc men khổng lồ.

Tiền nợ sẽ ngày càng nhiều, Liễu Nhứ bây giờ chính là thu không đủ chi, ngay cả tiền ăn cơm cũng không có.

Có nên cho sờ không?

Liễu Nhứ còn đang do dự.

Trải qua một phen cân nhắc ưu nhược điểm, cẩn thận suy nghĩ, Liễu Nhứ rốt cục quyết định thỏa hiệp.

Cô ngẩng đầu lên, thăm dò hỏi: "Mạnh tiên sinh, chỉ là sờ cơ thể một chút mà thôi sao? Anh sẽ không làm cái gì khác chứ?"

Mạnh Lễ liếc mắt nhìn dươиɠ ѵậŧ gục xuống giữa háng mình, nhướng mày hỏi ngược lại: "Cô cảm thấy, với dáng vẻ hiện tại của tôi, có thể làm gì cô sao?"

Liễu Nhứ theo ánh mắt Mạnh Lễ nhìn xuống, nhìn cái vật ủ rũ nửa sống nửa chết ở giữa hai chân anh, lo lắng trong lòng mới giảm bớt một chút.

Cũng đúng, Mạnh tiên sinh hiện tại không cứng rắn nổi, còn có thể làm gì cô chứ?

Cho dù thật vất vả mới cứng lên, hơn nữa anh cũng sẽ rất nhanh liền mềm nhũn xuống, thời gian kéo dài một phút cũng không tới, tựa hồ sẽ không sinh ra nguy hiểm gì đối với cô.

Liễu Nhứ cắn cắn môi dưới, do dự một hồi, cô kéo hai dây áo váy ngủ từ trên vai xuống.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...