🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 199: Chương 199

 

Thời Niệm Ca không đợi anh trả lời, trực tiếp đẩy cửa bước ra ngoài.

Kết quả không ngờ điều dưỡng trẻ kia tay chân nhanh nhẹn, chưa tới vài phút, Thời Niệm Ca vừa ra đến cửa, điều dưỡng đó quay về, cầm theo hai phần cơm, xém chút đụng trúng cô.

Hai người gần như cách nhau trong đường tơ kẽ tóc, Thời Niệm Ca vì chân còn đau nên đứng không vững, dịch lùi về phía sau, vừa vặn đụng trúng cánh cửa.

Điều dưỡng nhìn cô, ánh mắt không vui, nhưng cửa mở, bác sĩ Tần nhìn thấy, đành phải nói: “Không sao chứ?”

“Không sao.” Thời Niệm Ca biết đối phương không thích mình, không muốn nhiều lời, đi thẳng ra ngoài.

“Cô phải đi à?”

Thời Niệm Ca không trả lời.

“Vậy cô cầm theo phần cơm này đi, đây là phần cơm bác sĩ Tần dặn tôi mua giúp cô, đừng lãng phí ý tốt của bác sĩ Tần.” Điều dưỡng lấy một phần cơm ra nhét vào lòng Thời Niệm Ca, sau khi gói ghém xong xuôi, cô ta không cản trở Thời Niệm Ca nữa, xoay người đi vào phòng khám.

Hộp cơm hơi nóng, Thời Niệm Ca cầm lấy, không nói gì, trực tiếp đi về phía thang máy.

Sau khi ra khỏi bệnh viện, cô định ném hộp cơm vào thùng rác bên đường, nhưng bởi vì cả ngày chưa ăn gì cả, bây giờ dạ dày bắt đầu đau ê ẩm.

Hộp cơm trong tay vẫn còn ấm, bây giờ cô về đến công ty để ăn cũng phải mất nửa tiếng nữa.

Cô bước đến một ghế đá trước cổng bệnh viện, buổi tối gió thổi thoang thoảng, khiến đầu óc tỉnh táo lên không ít.

Trước đây còn đi học dạ dày cô đã không khỏe rồi, không ăn cơm đúng giờ là lập tức đau ngay, mấy năm nay ở Mỹ thức đêm nhiều lại ăn uống không có quy luật, bệnh dạ dày của cô chắc chắn đã nặng hơn.

Trong hành lang bệnh viện, điều dưỡng vừa đưa cơm và điều dưỡng ngồi ở bàn trực đi ngang qua trông thấy, tò mò đứng lại nói chuyện một chút, cô gái này có phải bị điên rồi không, định theo đuổi bác sĩ Tần, nhưng bị bác sĩ Tần từ chối, bây giờ cố tình ngồi đây ăn đúng không.

Tần Tư Đình không ăn cơm, sau khi nhập tên thuốc vào trong máy tính, anh đứng dậy đi ra ngoài, nhìn thấy hai điều dưỡng đứng chỉ chỉ trỏ trỏ, lơ đễnh nhìn thoáng qua, xoay người định bỏ đi, tình cờ nghe được cuộc nói chuyện của hai người họ, người phụ nữ đó, ăn cơm…

Anh dừng bước, quay trở về phòng làm việc, trong phòng làm việc có một cửa sổ hướng ra ngoài cổng bệnh viện, anh đến trước cửa sổ nhìn xuống dưới.

Thời Niệm Ca vừa vặn ngồi đó, cô đang cúi đầu ăn cơm, có vài lọn tóc rơi xuống, cô lấy tay vén lên, rồi tiếp tục ăn cơm.

Gió hơi mạnh, thổi qua hộp cơm, cô cúi đầu ăn nghiêm túc, có lẽ được hơn phân nửa thì không ăn nổi nữa, đóng hộp lại, ôm hộp cơm nhìn ngó xung quanh, sau đó cô đứng dậy ném hộp cơm và đôi đũa vào thùng rác, sau đó rút khăn ra lau tay, rồi mới bước đến bên đường bắt xe.

Toàn bộ cảnh này đều lọt vào mắt Tần Tư Đình, Tần Tư Đình không tiếp tục nhìn nữa, quay lại bàn làm việc, tay sờ trên hộp cơm.

Vẫn còn nóng.

Hai ngày sau.

“Bà Hương Hương, chú Văn Kha bị bệnh hả? Tại sao chúng ta phải đến bệnh viện?” Bạn nhỏ Thời Khả Lạc ngồi trong xe, ôm dì Hương hỏi, bàn tay nhỏ bé thỉnh thoảng tò mò sờ bình giữ nhiệt trong tay bà, bạn nhỏ biết bà Hương Hương nấu canh rất ngon.

“Chú Văn Kha bị thương, bây giờ ở bệnh viện không đi lại được, mẹ con bận ở công ty không rời đi được, gọi điện nói bà nấu canh tẩm bổ, đến chăm sóc cậu ấy, lát nữa con phải ngoan nhé, không được chạy lung tung trong bệnh viện biết không?”

“Chú Văn Kha bị đau hả?”

“Đương nhiên rồi, nhưng yên tâm, chú là con trai, nên dũng cảm lắm.”

Thời Khả Lạc gật gù: “Lớn lên con cũng dũng cảm, con bị chích cũng không khóc.”

Dì Hương xoa xoa cái đầu bé nhỏ của Lạc Lạc, may mắn khi xảy ra tai nạn Văn Kha đã che chắn hết cho Thời Niệm Ca, bằng không nếu như Thời Niệm Ca xảy ra chuyện, vậy Lạc Lạc sẽ đáng thương lắm, đã không có ba…

Đến bệnh viện, dì Hương dẫn Lạc Lạc đến phòng bệnh thăm Văn Kha, sau phẫu thuật hai ngày Văn Kha đã tỉnh lại, nhưng vì đã chắn hết cho Thời Niệm Ca, khi ấy xe nổ cháy rất lớn khiến lưng anh bị bỏng một mảng lớn, tóc cũng bị cháy hơn phân nửa, hiện tại anh chỉ có thể nằm sấp.

Nghe thấy giọng nói Lạc Lạc, anh quay sang nhìn con bé, cười cười: “Lạc Lạc, cháu đừng đến gần quá, bây giờ nhìn chú đáng sợ lắm, sẽ dọa cháu đấy.”

“Cháu không sợ, chú là chú Văn Kha, cháu không sợ chú.” Lạc Lạc đến cạnh giường bệnh, thò bàn tay nhỏ bé xoa xoa khuôn mặt anh: “Khi nào thì chú khỏe lại?”

Văn Kha nở nụ cười: “Mấy ngày nữa là khỏe lại ngay, không có việc gì cả.”

“Lạc Lạc, đừng đụng lung tung, tay của chúng ta nhiều vi khuẩn lắm, bây giờ không thể đụng vô người chú Văn Kha được, để chú nghỉ ngơi nhé.” Dì Hương kéo Lạc Lạc nhích ra, sau đó ôm con bé ngồi xuống bên cạnh: “Ngồi đây một lúc, hoặc bà xuống xem bệnh viện có chỗ vui chơi cho trẻ em không, bà ở đây giúp chú Văn Kha ăn một chút, con xuống dưới chơi một lát nhé?”

“Vâng ạ.” Nghe thấy được đi chơi, đôi mắt Lạc Lạc sáng lấp lánh.

Dì Hương dẫn bạn nhỏ ra khỏi phòng bệnh, dặn dò điều dưỡng trực một chút, để họ giúp bà dẫn bé đến khu vui chơi, biết khu đó mất phí, nhưng mà an toàn, vì có người có chuyên môn ở đó trông bọn nhỏ, lập tức yên tâm, giao Lạc Lạc để điều dưỡng đưa con bé xuống lầu.

Lạc Lạc vào khu vui chơi chung với các bạn nhỏ, làm quen được một bạn nhỏ, hai đứa bé nói về biển còn nói về hải cẩu, vui cực kỳ, cô nhóc vừa chơi vừa hỏi bạn: “Anh à, sao đằng sau anh không có tóc thế?”

Bé trai ngồi đối diện phụng phịu nói: “Không biết, mẹ nói ngày mai anh phải làm phẫu thuật đầu, cho nên tóc đằng sau phải cạo đi hết, anh thấy quá khủng khiếp!”

Thời Khả Lạc không hiểu lắm nhưng vẫn gật đầu lia lịa: “À… hóa ra gọi là khủng khiếp.”

Buổi chiều Tần Tư Đình đi ngang qua phòng khám nhi, cầm một bệnh án chuyển từ khoa nhi đến khoa nội bước vào cửa, nghe thấy trong khi vui chơi có giọng nói lảnh lót, cười hí hửng, quay mắt nhìn qua phía đó.

Đôi lời của Editor: Chào mọi người, cảm ơn mọi người đã cùng mình đi suốt quãng đường 199 chương thăng trầm của Niệm Niệm và Tần Thần, nhưng Thanh Thanh đã để chúng ta phải bứt rứt khi câu truyện đến phần cao trào nhất, mình hi vọng một ngày nào đó chúng ta sẽ tiếp tục được cùng nhau đọc cái kết của Tần Ca do Thanh Thanh tự tay viết. Cảm ơn mọi người

 

Mời mọi người đọc tiếp phần ngoại truyện viết tiếp của đọc giả:

  • Ngoại truyện Tiểu Tình Ca Tần Ca

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Ảnh bìa của Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều
Full
193
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều

Sau một vụ tai nạn máy bay kịch tính, siêu sao quốc tế Khương Thanh Nhu bất ngờ xuyên không về những năm 70, lạc vào một gia đình đông anh em mà cô chưa từng biết đến. Tại đây, cô được sống cùng hai người anh trai hết mực cưng chiều và cha mẹ […]
0.0 269 Chương
Ảnh bìa của Yến Lang Quân Lại Nổi Giận Rồi
Full
65
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Yến Lang Quân Lại Nổi Giận Rồi

Khi ánh trăng rọi sáng khắp Thẩm phủ, một vị tiểu nương tử với đôi mắt tựa nước thu và nụ cười ngọt ngào đã làm xao động lòng người, đặc biệt là lòng ngự sử nổi tiếng lạnh lùng Yến Nguyên Chiêu. Dù bị cảnh cáo “Thẩm cô nương, xin tự trọng” từ vị […]
0.0 126 Chương
Ảnh bìa của Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân
Full
491
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân

Trong hành trình tìm kiếm hạnh phúc và bản thân, Vân Bắc – đặc công át chủ bài gặp phải một cú sốc lớn khi bất ngờ từ giã cuộc sống. Thế nhưng, số phận không để cô mãi nằm im trong bóng tối. Khi mở mắt một lần nữa, cô phát hiện mình đã […]
0.0 542 Chương
Ảnh bìa của Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng
Full
751
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng

Trở về những năm 70 đầy bão táp và thách thức, “Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm Chồng” mở ra một cuộc hành trình đầy cảm xúc về tình yêu, gia đình và sự trưởng thành của nhân vật chính Giang Đường. Cô tiểu […]
3.5 201 Chương
Ảnh bìa của Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa
Full
120
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Bến Cảng Trong Đêm – Di Sơn Hoa

Trong “Bến Cảng Trong Đêm,” câu chuyện của Nghê Tư Duẫn – một nữ minh tinh lừng lẫy tại Quảng Đông – Hồng Kông, mở ra với sức hấp dẫn khó cưỡng. Cô sở hữu nhan sắc như thần tiên và hàng triệu người hâm mộ, nhưng lại có một điểm khiến người ta không […]
0.0 114 Chương
Ảnh bìa của Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa
Full
235
Ngôn Tình · Đang thịnh hành

Âm Thầm Cháy Bỏng – Mộ Nghĩa

Ngọn lửa tình yêu âm thầm trong lòng, sưởi ấm tâm hồn hai người trẻ tuổi trong “Âm Thầm Cháy Bỏng” của Mộ Nghĩa. Chuyện tình giữa Phó Lận Chinh và Dung Vi Nguyệt, tưởng chừng như hai thế giới cách biệt, lại chồng chéo nhau bởi những kỷ niệm không thể quên. Phó Lận […]
0.0 75 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...