🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 7: Thu hút fan, quả thực là một chuyện rất huyền diệu

 
Nhưng mà——

Trước đây có nghe hay không thì khó nói, nhưng lần này chắc chắn đã được nghe thấy.

Lại Vũ Đông quá hiểu những cư dân mạng vô đạo đức thời nay, bài 《Lose Heart》 bị hắn hát tệ hại chắc chắn sẽ bị cắt ra so sánh với bản gốc, có lẽ còn là hiệu ứng âm thanh nổi càng thêm thảm họa.

Khán giả chẳng phải đã đến rồi sao?

Nếu có thể nhân cơ hội này để giúp Từ Án có thêm sự nổi tiếng, thì cảm giác tội lỗi vì chưa nghe bài gốc của Lại Vũ Đông có thể giảm đi một chút.

Vấn đề khó khăn bây giờ là nên trả lời Từ Án thế nào.

Lại Vũ Đông nghĩ ra rất nhiều cách nói, ví dụ như “Fan của cậu vẫn luôn chờ đợi sân khấu của cậu”, “Bài hát hay nhất định sẽ có ngày được khám phá”, “Hy vọng lần này cậu sẽ debut thành công”, nhưng hắn không chắc nói ra có bị OOC không, nghĩ đi nghĩ lại chỉ có một câu “Cố lên” là chắc chắn không sai.

Có phải hơi qua loa không?

Trong khi Lại Vũ Đông vẫn đang phân vân câu trả lời, Từ Án lại tiếp tục nói: “Nhưng bài hát đó có âm vực không phù hợp với cậu.”

“……”

Sự chuyển hướng bất ngờ khiến Lại Vũ Đông nghẹn họng.

Đây, đây chắc là đang cho mình một bậc thang để xuống chứ?

Hắn không chắc chắn nghĩ.

Rõ ràng vấn đề hoàn toàn không nằm ở quãng giọng mà!

Từ Án: “Có phải cậu rất ít khi dùng nhạc đệm thuần túy không lời?”

Lại Vũ Đông: “Ờ, ờ đúng…”

Từ Án: “Khó trách, vào nhịp sai, tông cũng có vấn đề.”

Lại Vũ Đông: “……”

Từ Án: “Vừa nghe đoạn dạo đầu là tôi đã nhận ra rồi, nhưng nghe cậu hát thì hơi không chắc chắn, sau này dựa vào lời bài hát mới xác định được.”

Lại Vũ Đông: “……”

Từ Án: “Không nhận nhầm thật tốt quá!”

Lại Vũ Đông: “……QAQ”

Mặc dù Từ Án rõ ràng là đang tốt bụng tìm cớ giúp hắn, chứ không phải là nói móc mỉa, nhưng cậu ấy liên tục bồi thêm mấy nhát dao, lời nào lời nấy đều thấu tim.

Lại Vũ Đông thật sự muốn tìm một cái lỗ để chôn mình xuống.

Sau khi trò chuyện sơ qua, Từ Án cũng không nán lại lâu. Cậu chủ động nói sau này nếu có vấn đề gì về ca hát thì cứ đến tìm, rồi mỉm cười mãn nguyện tạm biệt Lại Vũ Đông – kẻ đang đứng ngồi không yên – để quay về khu vực lớp A thuộc về mình.

Lại Vũ Đông còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, thử thách lớn hơn đã đến.

Phần thi sân khấu đầu tiên của Lưu Khải Sơ đã kết thúc.

Mặc dù nhìn phản ứng của dân mạng thì thấy cậu ấy nhờ tính cách mà để lại ấn tượng tốt cho khán giả, nhưng điểm yếu lớn nhất của cậu ấy là năng lực chuyên môn, nên đánh giá cho phần thi sân khấu đầu tiên là lớp F thấp nhất.

Và vị trí cậu ấy chọn lại đúng ngay bên cạnh Lại Vũ Đông.

“Xin chào!”

Một tiếng chào tràn đầy năng lượng vang lên bên cạnh, Lại Vũ Đông nghiêng đầu, trước mắt là một khuôn mặt non nớt đáng yêu, đối phương trông như chưa trưởng thành, đôi mắt cún con tò mò nhìn chằm chằm vào hắn.

Sau kinh nghiệm vừa rồi, Lại Vũ Đông khẽ mỉm cười đáp lại một cách lễ phép: “Chào cậu.”

“Mình tên là Lưu Khải Sơ, Lưu, Khải, Sơ.” Cậu chỉ vào bảng tên của mình, cẩn thận phát âm từng chữ một thật rõ ràng, dường như lo lắng học viên nước ngoài sẽ nghe không hiểu.

Cậu ấy ngại ngùng gãi đầu: “Mình không biết nói tiếng Nhật, tiếng Anh... ờ, cũng không giỏi lắm.”

Lại Vũ Đông chỉ mong tất cả mọi người ở đây đều không biết nói tiếng Nhật.

“Không sao đâu.” Hắn chột dạ diễn kịch, từng chữ từng chữ bật ra khỏi miệng, “Tôi… tiếng Trung tạm được, nghe hiểu.”

Tiếng Trung tạm được.

Chỉ là trình độ nhất cấp Ất thôi mà.

“Vậy thì tốt quá!” Khuôn mặt Lưu Khải Sơ nở một nụ cười rạng rỡ, “Mình có thể ngồi đây không?”

“Đương nhiên rồi.” Lại Vũ Đông nói.

Lưu Khải Sơ có tính cách khá thân thiện, vừa ngồi xuống, cậu đã lập tức kéo Lại Vũ Đông vào câu chuyện về sân khấu đầu tiên mà hắn không muốn nhớ lại nhất:

“Vừa nãy cậu căng thẳng quá, mình ngồi ở khán đài còn thấy cậu run rẩy, như đang đạp máy may ấy - cậu biết máy may không? Chính là cái máy khâu quần áo, dùng chân đạp, nó sẽ kêu tạch tạch tạch.”

Cậu đặc biệt làm động tác đạp máy may để giải thích.

“Nhưng không sao đâu, chỉ cần cậu quen là được.” Lưu Khải Sơ tự hào vỗ ngực, “Cậu nhìn mình này! Tuy màn trình diễn của mình không ra gì, nhưng mình chẳng hề căng thẳng chút nào! Tự tin, điều quan trọng nhất của idol là tự tin!”

Lại Vũ Đông: “Đa, đa tạ đã chỉ giáo…”

Theo hiểu biết nông cạn của hắn, điều quan trọng nhất của idol chẳng phải là ngoại hình sao? Thứ hai là năng lực chuyên môn?

À, còn có sức hút cá nhân nữa.

Ví dụ như sự tự tin, chân thành, lạc quan, trưởng thành, lương thiện và những điểm sáng khác, đây đều là những yếu tố cộng điểm dễ thu hút fan.

Nhưng sự tự tin mà Lưu Khải Sơ nói, nếu năng lực chuyên môn của một idol không xứng với sự tự tin mà họ thể hiện ra, chẳng phải sẽ gây phản tác dụng sao?

Hệ thống: 【Ký chủ, bình thường không xem hot search giới giải trí à?】

Lại Vũ Đông: 【Thì liên quan gì đến hot search?】

Hệ thống: 【Năng lực chuyên môn chỉ cần để fan nhìn thấy là đủ rồi.】

Lại Vũ Đông: 【?】

Thu hút fan, quả thực là một chuyện rất huyền diệu.

 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...