🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 182: VCR

 
【Hai người là học sinh tiểu học à kkkk】

【Sao tui có cảm giác là Yuki cố ý chọc Lý Hồng chơi ấy?】

【Nhưng Lý Hồng nghiêm túc thật】

【Thua trắng rồi Lý Hồng ơi (vỗ vai an ủi)】

Giữa lúc cãi vã trêu chọc nhau, VCR chuyển sang gia đình của một thí sinh khác, mẹ của Từ Án xuất hiện trên màn hình.

Hai người đồng loạt im bặt, dồn sự chú ý về phía trước.

“Từ Án à, lúc đầu nghe con đi thi show tuyển chọn idol nam, bố mẹ thật sự rất lo, vì quá hiểu tính cách con rồi. Nhưng khi thấy con dần lấy lại sự tự tin trên sân khấu, mẹ rất vui, thật sự tự hào về đứa con trai luôn khiến mẹ hãnh diện.”

Lại Vũ Đông chăm chú nhìn VCR, tình cảm gia đình ấm áp khiến khóe miệng hắn nở nụ cười nhẹ.

Bên tai vang lên tiếng sụt sùi khe khẽ, hắn tưởng rằng Từ Án – người tưởng như đã ổn định cảm xúc – cuối cùng vẫn không kìm được trước tình thân, nhưng khi nhìn quanh một vòng, người đang rưng rưng lệ lại là Lý Tự.

Hắn nhanh chóng hiểu ra.

Là fan ruột của Từ Án, Lý Tự hẳn đã rất rõ về những chông gai mà thần tượng mình trải qua suốt ba năm qua.

Mẹ Từ Án mỉm cười nói tiếp: “Bà ngoại con cũng theo dõi chương trình đấy, dù bà không hiểu rõ mấy luật lệ, nhưng mỗi lần thấy con xuất hiện, bà đều cười tít mắt, nói cháu ngoại của bà lại lên tivi rồi.”

“Nghe con hát trong chương trình, bà vui lắm, cứ kéo tay mẹ khoe mãi giọng hát của con hay cỡ nào, bảo rằng con như một chú chim nhỏ, bay mãi bay mãi rồi mang giọng hát chạm tới trái tim bà. Bà hy vọng con có thể bay về nhà, nhưng cũng hy vọng con bay thật xa.”

“Dù con bay đến đâu, con vẫn luôn là Từ Án mà chúng ta yêu thương nhất.”

【Trời ơi… T T】

【Hu hu hu tui lau nước mắt không kịp】

【Đừng lấy tình thân mà đâm dao vào tim tôi】

【Kết quả Từ Án không khóc, mà hai người bên cạnh chịu không nổi…】

【An Mộc Bảo: Sao hai người lại khóc thành một đống thế?】

Lần này đến cả Lại Vũ Đông cũng không nhịn được nữa, bị xúc động bởi tình cảm chân thành, nhân lúc đã tẩy trang, hắn chẳng ngại ngần dùng mu bàn tay lau khóe mắt đang ươn ướt.

Hắn nhớ nhà rồi.

Hôm nay là ngày thứ năm mươi mốt kể từ khi xuyên không đến đây, nói không nhớ nhà là dối lòng. Nhưng hắn luôn cố tình né tránh chủ đề này, vì một khi nỗi nhớ khởi đầu, sẽ như van nước bị vặn mở, chẳng thể ngừng lại.

Chỉ cần vùi đầu vào luyện tập, thì sẽ chẳng còn sức lực nghĩ tới chuyện khác.

Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn không khỏi tưởng tượng: nếu mẹ của hắn cũng ghi hình một đoạn VCR thì sẽ nói gì nhỉ?

Chăm sóc bản thân đừng làm việc quá sức? Đồ ăn nhạt quá, khi nào xong thì về nhà ăn bữa hoành tráng? Đừng quên xin chữ ký của Giang Dương Phàm?

Dù là nói gì đi nữa, thì kết câu chắc chắn sẽ là—

Chờ hắn về nhà.

Thế nhưng, tưởng tượng vẫn mãi là tưởng tượng.

Hắn ở thế giới song song này chẳng khác nào một cây cỏ dại mọc lên từ hư không, dù có trời xui đất khiến mà nở hoa, dù có trang trí bao nhiêu đồ vật xinh đẹp, dù có xé bỏ tấm giấy dán "Miura Yuki", cũng không thể nào tìm về được cội nguồn thực sự.

Hắn không nhìn thấy người nhà của mình, cũng không nhận được VCR mà ai cũng có. Tiếp đó, hết người nhà của thực tập sinh này đến người nhà của thực tập sinh khác xuất hiện trên màn hình.

Mẹ của Mạc Lê tự tay làm băng rôn cổ vũ, chị gái Triệu Diệc Phong hát một đoạn chủ đề chính lạc tông khiến anh phải chôn đầu vào gối, ba của Bạch Huyên Hách cười bảo anh trông ngốc nghếch như gà bông trong chương trình, mẹ của Tần Húc thì đang ở nước ngoài, gửi lời chúc bằng tiếng Thái…

Chẳng ai đoán nổi khoảnh khắc tiếp theo sẽ là cảm động hay hài hước.

Trong đó không thiếu vài trường hợp đặc biệt.

Ví dụ như—

Mẹ của Tống Nhan Hi là diễn viên nổi tiếng lại bắt trend với cú đấm mèo meo trên camera.

Lũ học sinh trong phòng tập của Kim Hi Hằng cùng nhau ghi hình lời chúc y như mấy màn “hét vào camera” kiểu Mỹ.

Tô Tuấn Triết thì vẫn chẳng thấy VCR nào từ người nhà.

Lại còn—

Một đoạn đặc tả nồi lẩu chín ngăn bất ngờ xuất hiện trên màn hình.

【Kênh tình thân chuyển sang kênh ẩm thực rồi à?】

【Khuya thế này đừng hành hạ người ta chứ】

【Cười xỉu, nhà ai vậy trời 233】

【Giờ nhìn thấy lẩu chín ngăn là tui lại nghĩ tới anh Bạch và bàn phím 26 phím】

【Ba anh Bạch lên sóng rồi mà】

【Hình như còn không nhiều người nữa?】

Nồi lẩu nghi ngút khói sôi sùng sục, rau xanh và viên thả lẩu quay cuồng trong nồi nước đỏ, qua màn hình cũng như ngửi được mùi hương đậm đà.

Theo làn khói bốc lên, camera "vút" một cái kéo lên, lộ ra một gương mặt không ai ngờ tới.

“Chào mọi người buổi tối nha!”

Lương Chi Thịnh tươi rói cầm điện thoại, tinh thần sảng khoái hơn hẳn vẻ mặt uể oải trong chương trình, cậu xoay máy quay sang bên cạnh, màn hình lại hiện thêm một gương mặt quen thuộc.

Chu Thụy đang gắp miếng sách bò, bị quay bất ngờ khiến suýt nữa rớt cả ra ngoài: “Khoan đã, sao cậu tự nhiên quay luôn thế…”

Cậu vội vàng đặt đũa xuống: “Chào mọi người! Ăn tối chưa vậy?”

“Bọn tôi đang khảo sát thực tế địa điểm tụ tập tương lai, hoàn toàn không phải đang ăn một nửa mới nhớ ra chưa quay video đâu nhé!” Lương Chi Thịnh nghiêm túc đính chính, “Quay lại chính sự, đây là một VCR đặc biệt. Vì nhân vật chính chỉ có một người, nên mấy người khác miễn bàn, ai có ý kiến thì chờ hết chương trình ra sân PK nhé.”

Cậu cố ý kéo dài giọng: “Để tôi đoán xem nào—Chắc lại khóc rồi đúng không, Lại Vũ Đông?"
 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...