🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 49: Ba sẽ giúp con ăn hết nhá

Phó Hàn Xuyên cứ thế thừa nhận mình là chó nhẹ như lông hồng làm Nguyễn Khả Hạ không hung dữ nổi luôn.

Lúc này cậu mới phát hiện tư thế bây giờ mình đang trèo lên người Phó Hàn Xuyên hơi bị ái muội.

Nửa thân trên thì nằm trên ngực Phó Hàn Xuyên, hai chân thì tách ra hai bên người anh, trên cổ Phó Hàn Xuyên còn hiện ra dấu đỏ mờ mờ do bị cậu cắn.

Nguyễn Khả Hạ không khỏi nghĩ đến hành vi ban nãy của mình, hình như còn giống chó hơn......

Hai tay cậu chống xuống ghế sô pha, định đứng dậy. Phó Hàn Xuyên ghì tay, lôi cậu đè lại lên người mình.

Toàn thân Nguyễn Khả Hạ căng cứng: "Anh, anh làm gì thế?"

Phó Hàn Xuyên không trả lời câu hỏi mà nói, "Quà em tặng anh, anh thích lắm."

Lòng Nguyễn Khả Hạ phơi phới, mồm vẫn giả vờ không quan tâm, "Tiện tay mua thôi, anh thích là được."

"Chỉ cần là đồ em tặng thì anh thích hết." Phó Hàn Xuyên nhẹ nhàng nói. "Chữ khắc trên đó, anh càng thích hơn."

Mặt Nguyễn Khả Hạ đỏ lên. Cậu lén lút khắc vào chỗ khó nhìn rồi, sao mà lại bị phát hiện ra nhanh thế...... Kể cả có phát hiện ra thì cũng đừng có nói chứ, cứ như cậu tâm cơ lắm ấy.

Phó Hàn Xuyên dịu dàng nhìn Nguyễn Khả Hạ, một tay đặt lên eo cậu, một tay giữ sau gáy cậu.

Hơi thở hai người đan vào nhau, tim Nguyễn Khả Hạ sắp nhảy ra khỏi lồng ngực rồi. Tốc độ này sao mà nhanh quá trời...... Cậu vẫn còn chưa đồng ý đâu nha, sao người này lại thế nhờ......

Kính coong.

Chuông cửa reo.

Nguyễn Khả Hạ hết hồn đẩy vội Phó Hàn Xuyên ra. Cậu xém chút nữa quên béng mất chuyện Kỳ Hàng và Tạ Thần đến chơi rồi.

Phó Hàn Xuyên đứng lên, định ra ngoài mở cửa, Nguyễn Khả Hạ vội nói, "Là anh của em với Kỳ Hàng. Trước hết anh cứ trốn đi đã."

Phó Hàn Xuyên: "......" Người như anh không nên gặp ai à?

"Đừng cuống, không phải hai người họ biết cả rồi à?"

Nguyễn Khả Hạ ngây ra, bình tĩnh lại. Ừ ha, họ biết cả rồi còn gì, hơn nữa còn biết cậu với Phó Hàn Xuyên có con cơ mà. Cậu đang cuống cái gì thế nhờ?

Chắc là tại bầu không khí ban nãy khiến cậu cảm thấy như thể đang lén lút chim chuột thì bị phát hiện ấy.

Nguyễn Khả Hạ kéo lại cổ áo Phó Hàn Xuyên, vỗ vỗ gương mặt đang nóng như lửa, đi ra mở cửa.

Kỳ Hàng vừa vào cửa đã nói, "Mặt cậu sao đỏ thế?"

Quay sang thấy gương mặt không biểu tình của Phó Hàn Xuyên.

Âu kê đã hiểu rồi nà.

Phó Hàn Xuyên lạnh nhạt gật đầu với Kỳ Hàng và Tạ Thần coi như chào hỏi.

Kỳ Hàng nhìn thấy dấu vết trên cổ Phó Hàn Xuyên, thầm nghĩ, vừa nãy bọn họ làm cái gì thế? Kịch liệt thế cơ à? Thế mà Nguyễn Khả Hạ còn nói cái gì mà hợp đồng hết hạn rồi. Lừa đảo!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...