🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 47: Đợi tôi về

Đầu Nguyễn Khả Hạ nổ ầm một tiếng, tay siết chặt lấy lan can.

Phó Hàn Xuyên đang hôn cậu......

Không phải là hôn sâu, chỉ là môi hai người chà xát vào nhau thôi. Nhưng Nguyễn Khả Hạ dường như đứng không vững nữa rồi.

Phó Hàn Xuyên chuyên chú nhìn cậu. Nguyễn Khả Hạ đã mất hoàn toàn khả năng suy nghĩ bất kỳ điều gì rồi, hoàn toàn không để ý thấy Lục Đình Hiên đứng cách đó không xa.

Lục Đình Hiên có chút tức giận. Anh ta cảm thấy Phó Hàn Xuyên đang cố ý để cho mình xem. Nhưng thế thì đã làm sao? Anh ta nào có cửa ganh được với Phó Hàn Xuyên.

Phó Hàn Xuyên thấy Lục Đình Hiên đã quay người rời đi rồi nhưng vẫn không hề có ý định dừng lại.

Anh biết bản thân mình đã làm chuyện vượt quá giới hạn nhưng trong lòng vẫn không thể kiềm chế được sự ghen tuông đang nhen nhóm, gặm nhấm mình. Anh thực sự cần phải làm gì đó.

Mặt Nguyễn Khả Hạ nóng đến sắp rán được trứng, đầu óc cứ sôi lên như nước luộc gà. Khó khăn lắm cậu mới có thể tìm lại được một sợi dây lý trí mỏng manh, vất vả lấy tay đẩy nhẹ Phó Hàn Xuyên ra.

Nguyễn Khả Hạ lắp bắp, "Anh anh anh, anh làm cái gì thế hả? Lỡ như, lỡ như, lỡ như bị người khác nhìn thấy thì thì thì làm sao......"

"Làm để cho người khác nhìn thấy mà." Phó Hàn Xuyên nhẹ giọng nói, "Anh ta đi rồi."

Nguyễn Khả Hạ ngơ ngác một lúc mới hiểu ra. Hóa ra đây là cách Phó Hàn Xuyên nói. Lẽ nào cảnh vừa nãy bị Lục Đình Hiên nhìn thấy rồi? Phen này đúng là khó xử mà.

"Anh, anh không sợ anh ta nói ra à?"

Phó Hàn Xuyên có chút kinh ngạc, nhìn kỹ biểu cảm của Nguyễn Khả Hạ, "Anh ta không dám."

"Ờ." Hai tay Nguyễn Khả Hạ nắm lấy lan can một cách không tự nhiên, muốn nhìn Phó Hàn Xuyên nhưng không dám nhìn.

Phó Hàn Xuyên không muốn Lục Đình Hiên bám đít cậu nữa mới hôn cậu. Nhưng, anh ấy đâu phải kiểu người tùy tiện làm ra cái chuyện như thế đâu. Thế nên hay là anh ấy có...... cũng có chun chút, cảm tình trên phương diện đó đó......

Phó Hàn Xuyên cứ tưởng rằng Nguyễn Khả Hạ sẽ rất tức giận, hoặc sẽ trách móc anh. Nhưng vẻ mặt của Nguyễn Khả Hạ thì lại không như thế, hình như không hề có chút phản cảm hay ghét bỏ nào hết.

Đột nhiên anh cảm thấy, hình như có chỗ nào đấy mình hiểu sai rồi không?

Nguyễn Khả Hạ trong lòng nghĩ một đằng nhưng ngoài miệng thì nói một nẻo, "Tôi, tôi muốn về nhà sớm một chút. Được không?"

Cậu định về nhà rồi tặng cho Phó Hàn Xuyên cặp khuy măng-sét mới mua kia, thử thăm dò một chút xem sao.

Phó Hàn Xuyên: "Ừ, về nhà."

Sau khi về nhà, phải hỏi rõ một số chuyện mới được.

***

Nguyễn Khả Hạ không kiềm được sự ngại ngùng bẽn lẽn trong lòng, không ngồi ghế trước mà chui tọt ra ghế sau.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...