Chương 59: 59
Trả lời tin nhắn xong, Sở Thức Sâm đặt điện thoại xuống tiếp tục uống canh.
Bà Sở đang ngồi ở bên kia bàn ăn, bà rất vui khi nhận được thiệp cưới của nhà họ Hạng, kể từ khi Sở Thức Sâm trở thành thư ký của Hạng Minh Chương, nửa năm nay mối quan hệ giữa hai nhà càng trở nên thân thiết.
"Thái độ của Minh Chương như chong chóng theo chiều gió.
" Bà Sở nói, "Nếu cậu ấy thể hiện ý tốt, thái độ của những người còn lại trong nhà họ Hạng sẽ càng tốt hơn.
"
Sở Thức Sâm có chút băn khoăn, lần trước ở bệnh viện, câu hỏi của Hạng Hành Chiêu kỳ quặc đến khó có thể giải thích được, cậu lo lắng nếu gặp sẽ lại phát sinh thêm phiền phức.
Nhưng Hạng gia đã chủ động mời, cậu và Hạng Như Cương đã gặp nhau vài lần cũng xem như đã có chào hỏi, vì vậy về mặt lễ nghĩa khó lòng từ chối.
Đặc biệt là Hạng Minh Chương đã gửi thêm cho cậu một tin nhắn, cậu liền đồng ý ngay.
Bà Sở hưng trí bừng bừng nói: "Chỉ có một ngày để chuẩn bị, phải làm tóc, phải chăm sóc nữa, gấp gáp quá đi mất, mẹ nên mặc gì đi đây?"
Dì Đường nói: "Chị đừng ăn mặc quá khoa trương, con trai nhà người ta lấy vợ, mặc đẹp hơn bà Hạng là không được đâu.
"
"Tôi đẹp tự nhiên nha.
" Bà Sở miễn cưỡng, "Vậy thì tôi làm đơn giản một chút vậy, con người bà Hạng khó mà ở chung, cũng không cần đắc tội bà ấy làm gì.
"
Sở Thức Sâm không có ấn tượng sâu sắc về bác gái của Hạng Minh Chương, trưởng bối nhà họ Hạng, không được tính là vừa gặp liền hỏi han, người cậu từng nói chuyện chỉ có mẹ của Hạng Minh Chương.
Trong đầu hiện lên hình ảnh của Bạch Vịnh Đề, ở ẩn, nhã nhặn lịch sự, so với những thân thích khác của Hạng gia như người của hai thế giới, tiệc mừng thọ của Hạng Hành Chiêu Bạch Vịnh Đề không tham dự, Sở Thức Sâm hỏi: "Bác gái Bạch sẽ đến dự hỗn lễ chứ?"
"Chắc là không đâu.
" Bà Sở nói, "Vừa đúng lúc nhắc mẹ nhớ, con hãy nhớ lấy, đừng hỏi về ba mẹ của Minh Chương ở nhà họ Hạng, đặc biệt là ba cậu ấy.
"
Sở Thức Sâm đã từng tuân thủ giới hạn, nhưng bây giờ cậu lại muốn hiểu thêm về Hạng Minh Chương: "Ba anh ấy thì sao?"
Bà Sở nói: "Hạng Minh Chương chưa đầy mười tuổi thì Hạng Lung đã bỏ đi, cắt đứt mọi liên lạc với nhà họ Hạng, nghe nói không rõ tung tích, dù sao hơn hai mươi năm rồi vẫn không trở về.
"
Sở Thức Sâm kinh ngạc hỏi: "Nguyên nhân là gì?"
"Ai mà biết được.
" Bà Sở cảm khái: "Vợ con đều là độc nhất vô nhị, Hạng Lung thế nhưng lại thật sự bỏ rơi vợ con.
Cứ xem như không có tình cảm, vậy cũng hơi dung tục một chút, nhà lớn nghiệp lớn như thế, người người đều muốn dựa dẫm, ông ấy thế nhưng lại chẳng thiết gì cả.
Bình luận