Chương 72: Cư nhiên lại phát triển? #
Từ nhà tư tế trở về, Khôn đề nghị hai người đi bờ sông ăn cá nướng. Đinh Tiếu đối với đề nghị này rất vừa lòng, tuy có lẽ mình cũng không được sờ tới lưới đánh cá, tay nghề bắt cá của Khôn có thể kém ba, mình có thể làm giáo viên huấn luyện. Cảm giác được khoa tay múa chân thực không tồi.
Vì thế hai người về nhà cầm lưới đánh cá và gia vị, nói với Quỳnh buổi trưa không ăn cơm ở nhà, buổi tối sẽ mang cá trở về thêm thức ăn, vòng một con đường nhỏ ra thôn.
Sở dĩ vòng đường nhỏ, là vì Khôn muốn tránh đi Lục Hi và Kinh, Tiếu Tiếu nói hai người bạn lữ đi ra ngoài gọi là hẹn hò, nếu đi cùng một đám bạn bè ra ngoài thì gọi là tụ hội. Hắn muốn hẹn hò không muốn tụ hội, ít nhất không thể mỗi ngày đều tụ hội. Như vậy liền không thể hôn hôn, mình còn muốn thực hành một chút hôn môi chân chính. Huống hồ hắn còn muốn đơn độc đem việc tư tế nói nói cho Tiếu Tiếu, như vậy Tiếu Tiếu liền không cần lo lắng không sống lâu được nữa.
Kỳ thực Khôn đã sớm phát hiện mấy tháng này Tiếu Tiếu cao hơn một chút, tuy không rõ ràng như Kinh, nhưng hắn cảm thấy trước kia khi mình ôm Tiếu Tiếu vị trí tay thấp hơn một chút, phải biết rằng xúc cảm của thú nhân cực kỳ chuẩn xác, nếu không sao có thể bắt được con mồi.
Giống đực thú nhân tuy 50 tuổi thành niên, nhưng thực sự dừng tăng trưởng thân thể tới tám chín mươi tuổi. Chỉ là tốc độ phát triển sau 50 tuổi sẽ rất chậm, nhìn qua không rõ ràng như trước tuổi 50 mà thôi. Nhưng bán thú nhân và giống cái thì khác. Bọn họ sau 30 tuổi trưởng thành sẽ không phát triển thân thể, cho nên trước 30 tốc độ phát triển rất nhanh, cực kỳ dễ nhận ra.
Rời khỏi thôn, hai người chạy vội tới phía bắc bờ sông, trong đám cỏ cây khô vàng thỉnh thoảng có chút màu xanh, không đến nỗi quá tiêu điều. Chỉ là trước kia tùy ý có thể thấy được động vật nhỏ và mấy loài chim nhưng hiện tại không thấy tung tích gì nữa, trừ tiếng lá cây ra thì thực yên tĩnh vô cùng.
Tâm trạng Đinh Tiếu hôm nay không tồi, không phải bởi vì Cát Trung bá bá nói tốt về Khôn không ít, chỉ là những lời chúc phúc vốn đã là một việc khiến người cao hứng, cho nên trên mặt tự nhiên mang theo tươi cười.
Hai người tới bờ sông vừa xem cá giữa sông, vừa tìm kiếm địa phương thích hợp "dựng trại đóng quân", hôm nay gió không lớn, chỉ cần tìm một chỗ khô mát gần bờ sông là được rồi.
Chọn được chỗ bắt cá, Khôn trước làm một cái bếp đá tạm thời, thảm da thú trải trên mặt đất như cũ là mềm mại và thoải mái, Đinh Tiếu ngồi ở trên thảm nhìn Khôn bận việc đi tới đi lui, cảm giác như vậy thật là thú vị. Quả nhiên đôi khi lười biếng một hồi là một chuyện tuyệt đối hưởng thụ mà!
Dùng nước sông rửa sạch tay, Khôn không vội bắt cá, mà là ngồi vào cạnh Đinh Tiếu, kéo tay đối phương lại: "Tiếu Tiếu, vừa rồi ta hỏi tư tế, ngài nói ở nơi này của chúng ta cũng có người chỉ sống tầm 100 tuổi."
Đinh Tiếu không ngờ Khôn sẽ nói điều này với tư tế, cho nên lập tức liền ngây ngẩn cả người, cơ thể có tư thế muốn đứng lên.
"Anh hỏi tư tế chuyện này? Dì ấy không hoài nghi em chứ?"
Khôn trấn an mà sờ sờ đỉnh đầu Tiếu Tiếu: "Không có, ta nói em nhớ tới bộ tộc em trước kia hình như có rất nhiều người đều không sống qua 200 tuổi, dù sao tư tế đã sớm nhận định em là sứ giả Thần Thú ban cho chúng ta, đương nhiên sẽ không hoài nghi."
Bình luận