Chương 61: Về đến nhà rồi~ #
Nấu nồi thịt rắn là món chính cho bữa tối, biết những người này đều thích ăn cay, cho nên Tiếu Tiếu cho nửa vại tương đậu cay vào, lại múc một thìa tương hoa gai đỏ, nấu hai bình gốm lớn.
Xương rắn rất thô to, nhưng thịt rắn lại càng thêm đầy đặn, vốn dĩ Đinh Tiếu muốn dùng xương rắn hầm canh, nhưng vì thứ này là rắn có túi nọc độc, cho nên cậu đặc biệt lưu ý một chút xương và tủy. Tuy thiên nhãn không biểu hiện có độc, nhưng xương rắn màu xanh biếc vẫn khiến cậu quyết định dùng sò khô để hầm canh đi. Xương rắn xanh biếc kia, vẫn là lấy về chế tác đồ dùng hàng ngày là được, ăn vào miệng....thôi bỏ đi.
Làm nồi thịt rắn nước canh đậm đà vị cay tê, càng có một cỗ mùi thơm khó hình dung, nhưng thịt rắn hầm củ từ cũng vô cùng mỹ vị, chỉ dùng hành và gừng cho thêm muối xanh làm gia vị, lại kết hợp với vị ngọt sẵn có của củ từ, canh này vừa có thể giảm cay lại đỡ thèm.
Thịt rắn là món chính không sai, Đinh Tiếu còn nghiền quả trân châu làm thành bánh mì loại lớn, bánh mình cuốn thịt nướng ăn kèm thịt rắn, uống canh thịt rắn hầm củ từ, bữa cơm tối nay khiến mọi người đều no căng bụng.
Đinh Tiếu cũng ăn rất no, chỉ tiếc thạch táo mèo hôm qua đã ăn không còn một mảnh, hiện tại cậu hoàn toàn không tìm thấy đồ ăn tiêu thực. Khi ăn vào miếng đầu tiên cảm thấy hương vị tươi ngon lại muốn ăn thêm miếng thứ hai, nhưng ăn xong lại là một cảnh tượng khác, thỏa mãn dục vọng ăn uống, nhưng dạ dày lại...thật là khó chịu! Không ngờ thịt rắn này lại thơm ngon như vậy, hoàn toàn vượt khỏi suy đoán của mình!
Tên nhóc Kinh vốn đã tròn đô đô, nên cho dù ăn no căng bụng cũng không có cảm giác khác biệt nào, Lục Hi còn hơn thế, cái tên này vẫn luôn là ăn bao nhiêu cũng không mập, mặc dù ăn nhiều cũng không cảm thấy được bao nhiêu. Chỉ có duy nhất Đinh Tiếu vốn đã gầy, trải qua mấy tháng điều dưỡng tại dị thế tuy có thêm chút thịt, cởi quần áo cũng vẫn mơ hồ nhìn thấy xương sườn. Lấy dáng người cùng độ phồng lên của dạ dày, có thể thấy cậu ăn no dường nào.
Ba bán thú nhân ấu tể song song nằm ngửa ở trên da thú, đều thở ra một hơi thật dài.
Kinh xoa bụng nấc một cái: "Ngày mai tôi tuyệt đối không ăn như vậy nữa, căng đến thật là khó chịu."
Lục Hi trêu chọc: "Vậy sao không bảo Mộc Ngõa nhà cậu xoa xoa cho?"
Mặt Kinh lập tức đỏ bừng, nhìn trái phải một hồi, may là sáu thú nhân kia hiện tại đang ở ngoài động thu thập dọn dẹp, tuần tra, nếu không bị người nghe được thế nào cậu ta cũng phải xù lông.
"Cậu nói linh tinh gì thế! Là cậu muốn cho Phong nhà cậu xoa đi! Tôi và Mộc Ngõa lại không có quan hệ gì!"
Đinh Tiếu phỉ nhổ: "Ừ, nhưng không phải không có quan hệ gì sao, cũng không biết vừa rồi ai nhìn thấy bọn họ săn cự mãng bốn mắt về, liền chạy nhanh tới hỏi Mộc Ngõa người ta 'có bị thương hay không' đi".
Lục Hi cười to: "Đúng vậy! Dáng vẻ nhỏ nhắn kia, chậc chậc, không ngờ Kinh nhà chúng ta cũng có ý trung nhân rồi."
Đinh Tiêu gật đầu: "Đúng vậy đúng vậy, lần chợ Đông này thu hoạch quả nhiên cực kỳ lợi hại."
Bình luận