Chương 55: Thay đổi đường về #
Buổi tối tuyên thưởng náo nhiệt dị thường, tất cả các bộ tộc thú nhân tới tham gia chợ Đông không có ai không vui cười.
Đống lửa giữa quảng trường được vây bởi hai tầng quầy hàng xung quanh, ngọn lửa cao đến bốn năm mét, may là trung tâm tường vây không có cây cối, bản thân tường vây cũng cách lửa trại rất xa, nếu không Đinh Tiếu thật đúng là lo lắng có tai họa ngầm như hỏa hoạn gì đó.
Có rất nhiều người xa lạ mặt mang tươi cười mà "trong lúc vô ý" đi qua đống lửa nhà bọn họ, nếu không phải sau khi tiễn cha con ba người nhà tiểu Điểm Điểm đi, Kinh và Lục Hi lập tức lại đây nhắc nhở, Đinh Tiếu còn chưa phát giác, người đi lại khu vực nhà cậu phần lớn đều là giống cái và bán thú nhân, thỉnh thoảng cũng có mấy giống đực không cường tráng cao lớn lắm. Những người này đều là tới hấp dẫn sự chú ý của Khôn? Đinh Tiếu nhíu mày.
Tuy khi ở trong thôn có rất nhiều người ái mộ Khôn, dù sao cái tên này tốt xấu cũng là thần tượng trong thôn, nhưng không ngờ họp chợ cũng có thể dẫn tới nhiều người như vậy. Này thật đúng là...ách...trêu hoa ghẹo nguyệt? Hình như dùng từ không đúng lắm. Dù sao Tiếu Tiếu cảm thấy không quá vui, vì thế gân chân trâu nướng vị cay tế vốn định làm cho Khôn trực tiếp đều đưa cho Kinh và Lục Hi, còn mình thì từng ngụm từng ngụm mà ăn đại bạch lê ban ngày Khôn tìm được.
"Tiếu Tiếu cậu xem, cái giống đực kia hình như vẫn luôn nhìn cậu đấy." Ăn gân chân trâu Đinh Tiếu cho mình, Kinh vẻ mặt hết sức vui vẻ, trước kia cha mình săn được trâu, ngày đó vì gân trâu dai mình hoàn toàn không ăn hết, kết quả trải qua tay Tiếu Tiếu, chẳng những mình ăn không bị đau răng, mà hương vị lại ngon không tả nổi.
Lục Hi ồn ào hùa theo: "Đúng đấy! Không riêng gì hắn, các cậu xem, còn có bên kia bên kia!" Đinh Tiếu nhìn theo hướng ngón tay hai người chỉ, khóe miệng không nhịn được run rẩy: "Xí, kia rõ ràng là nhìn hai người các cậu!"
Lục Hi bĩu môi: "Nhìn thì kệ, tôi mới không sợ bị nhìn đâu, dù sao tôi chỉ thích Phong, bị bọn họ nhìn một chút cũng không chết"
Đinh Tiếu hắc tuyến, cậu cũng thật hào phóng, vì thế quay đầu hỏi Kinh: "Vậy còn cậu? Có coi trọng được cái giống đực hùng tráng cao lớn nào chưa?"
Kinh trừng mắt nhìn: "Cái gì? Tôi sao có thể coi trọng giống đực bộ tộc khác chứ! Giống đực bộ tộc Dực Hổ chúng ta mới là dũng mãnh nhất lợi hại nhất! Cậu xem cái tên bên kia, chờ tôi được 30 tuổi, có lẽ còn cao hơn hắn, nói đùa gì vậy!"
Khóe miệng Đinh Tiếu run rẩy, cái người cao to bên kia tốt xấu cũng gần 2 mét, Kinh liền tự tin mình có thể cao lớn như vậy sao? Nhưng mà hình như tên nhóc này thật sự cao hơn một chút so với lúc trước mình mới quen cậu ta nhỉ? Không đúng, Lục Hi cũng cao lên! Phát hiện điểm này, Đinh Tiếu hoàn toàn buồn bực.
Kinh và Lục Hi rời đi khi trời càng lúc càng lạnh, mọi người có thể hiểu, bá chiếm địa bàn hai bên trái phải của Tiếu Tiếu, đoạt đi gân chân trâu cay tê của mình, lại cùng Tiếu Tiếu "dạy bảo" nhiều tư tưởng không lành mạnh như vậy, Khôn ca sao có thể không phóng ra con mắt hình viên đạn cùng khí tràng rét lạnh chứ.
Kinh và Lục Hi rất thông minh, lúc này không chạy còn đợi đến khi nào! Về bên cạnh lửa trại nhà mình, còn có ăn uống nữa!
Bình luận