Chương 52: Ấu tể lạc đường #
Có "cơm tập thể" ăn, mấy người lớn đều vui vẻ, khi Hạ đi săn làm cho Tiếu Tiếu một cái cối xay nhỏ, chỉ lớn bằng hai bàn tay Đinh Tiếu, dùng để xay tương vừng rất phù hợp lại còn không quá nặng.
Khôn ca đi tìm cong giác dương, vì buổi tối hôm nay Tiếu Tiếu muốn ăn thịt dê, còn các loại thịt khác đều có vài giống đực chịu trách nhiệm, mình chỉ cần phụ trách một mình Tiếu Tiếu là được rồi.
Kết quả vào bữa tối vô số chủng loại thịt, heo dê bò gà v.v đều là chuyện nhỏ, Phong và cha Lục Hi hợp lực bắt tới một con phong lang rất là hung mãnh. Khi bọn họ khiêng con sói về doanh địa, tất cả mọi người đều vô cùng khẩn trương, nhưng lại thở phào một hơi.
Quỳnh kinh ngạc xong nhìn Đinh Tiếu vẻ mặt mờ mịt nói với cậu: "Con thú kia tên phong lang, là một loài dã thú cực kỳ hung mãnh, con đừng thấy nó không to bằng hủ thực thú, nhưng lực sát thương lại không chênh lệch mấy, nó chẳng những có hàm răng sắc bén, động tác cũng rất mạnh, nếu nó bước chậm còn không cả phát ra tiếng động nào, hơn nữa trên người chúng nó mang mùi vị rất nhạt, rất khó bị giống đực phát hiện trước. Khiến người ta lo nhất chính là khi thú nhân đi săn đơn độc gặp phải nó rất là nguy hiểm."
Kỳ thực nhìn con sói này Đinh Tiếu thấy lớn hơn hai con sói lúc trước cha săn nhiều, có lẽ to tầm lão hổ trong vườn bách thú kiếp trước. Từ hình dáng đã đủ dọa người, hơn nữa cái nanh sói lộ ra ngoài kia dưới ánh nắng thoạt nhìn âm trầm đáng sợ, hiện tại vừa nghe ba nói như vậy, Đinh Tiếu quyết định hôm nay vẫn là không nếm thử mùi vị con sói này.
Nhưng mà...thân da lông màu xám kia thoạt nhìn xõa tung thực mềm mại mượt mà thì phải....
Bởi vì phát hiện phong lang, cho nên khi trở về Hạ liền mang theo người đi sang các thôn khác của bộ tộc thông báo tình huống.
Đương nhiên chuyện này cũng phải nói qua với các bộ tộc khác một chút, dù sao mạng người là quan trọng.
Tuy con phong lang này đơn độc săn mồi, nhưng bọn chúng vẫn có tộc đàn, ít thì ba bốn con, nhiều thì hơn mười con. Tuy đây là tín hiệu nguy hiểm, nhưng nếu tất cả các thú nhân bộ tộc cùng nhau cảnh giác, có lẽ sẽ không đến mức quá nghiêm trọng, nhưng vẫn cần thiết phải phòng bị.
Một hồi sợ hãi qua đi, đối với những người này ăn mới là quan trọng nhất.
Quỳnh và Lạc (mẹ Kinh) còn có Đường (mẹ của Mộc Ngõa và Liên Chi) lựa chọn phần thịt ngon mềm nhất của thịt thú mà giống đực đã xử lý tốt, dựa theo yêu cầu của Đinh Tiếu cắt thành từng lát.
Còn Kinh thì hứng thú bừng bừng xay hạt vừng, vừa xay vừa vụng trộm ăn một chút, cậu ta rất thích cái thứ thơm thơm này, khi còn trong thôn, Tiếu Tiếu còn cho cậu ta và Lục Hi mỗi người một bình kìa.
Nhiệm vụ của Lục Hi chính là dưới sự chỉ đạo của Đinh Tiếu cho xương heo đã chặt xong và gà vào bình gốm lớn hầm canh, hơn nữa là hầm hai bình lớn. Đối với học cách nấu ăn, Lục Hi rất để bụng, ai bảo cậu ta là một người đã có bạn lữ tương lai rồi.
Lúc này Đinh Tiếu rất bận rộn, cậu chẳng những phải cắt các loại nguyên liệu sống thành miếng ngâm trong nước, còn phải vội vàng điều chế nước chấm, sở dĩ phải hầm hai bình canh, nguyên nhân chủ yếu là cậu phải làm hai loại lẩu có hai mùi vị khác nhau - cay và mặn.
Bình luận