Chương 30: Độc dược hay là thuốc? #
Đinh Tiếu mơ mơ màng màng cảm thấy thân thể mình ở trong một hoàn cảnh cực kỳ nóng bức, bốn phía nguồn nhiệt giống như cách mình rất xa, nhưng từng giây từng phút đều tản ra nhiệt lượng về phía mình.
Trên người giống như có rất nhiều mồ hơi, cảm giác dính nhớp làm cậu cực kỳ khó chịu, nhưng cậu muốn mở mắt nhìn xem mình hiện tại đang ở nơi nào, lại không có cách nào mở to mắt.
Chỉ chốc lát sau, hơi nóng bắt đầu dần dần tiêu tán, bóng tối trước mắt cũng bắt đầu rút đi, cuối cùng biến thành sương mù xám trắng, nhưng vẫn không nhìn thấy cái gì như cũ.
Nhưng cậu rõ ràng có thể cảm giác được hiện tại mình rất thoải mái, quan trọng nhất là cậu cảm thấy quanh hơi thở ngửi được hương vị cực kỳ thanh hương, loại hương thơm này khó có thể hình dung, cẩn thận ngẫm lại, giống như mùi vị của viên đá màu xanh biếc mà mình đã ăn kia.
Ừm, cảm giác rất đói bụng, rất muốn ăn cái gì đó. Nhưng trước hết, càng muốn uống nước, khát quá!
Nghe được Đinh Tiếu dùng âm thanh khát nước quá, Quỳnh chạy nhanh dùng thìa gỗ múc một thìa nước trong đưa đến bên môi Tiếu Tiếu: "Con trai ngoan, nước đây, uống đi."
Một dòng nước trong vào miệng, Đinh Tiếu đột nhiên cảm thấy mình có sức lực, chậm rãi mở to mắt, bốn phía tối tăm, trong lúc nhất thời khiến cậu có chút mê mang.
Giây lát thấy Quỳnh quan tâm mang theo kinh hỉ, trong kinh hỉ lại mang theo ánh mắt lo lắng đập thằng vào mắt cậu: "Ba...... Con làm sao vậy?" Hình như sau khi ăn viên đá kia mình liền không có ý thức.
Quỳnh lại đút cho Đinh Tiếu hai thìa nước, xoa xoa mặt cậu, thở dài: "Con và Kinh, Lục Hi đi bờ sông nhặt viên đá, sau đó con liền té xỉu ở bờ sông. Lục Hi nói là bởi vì con ăn viên đá Kinh tặng cho nên mới bị như vậy. Đứa nhỏ ngốc, con sao lại muốn ăn viên đá?"
Đinh Tiếu miễn cưỡng nở nụ cười khổ: "Con cũng không biết, lúc ấy liền cảm thấy viên đá kia rất thơm, rất muốn ăn, liền bỏ nó vào miệng, không ngờ nó lập tức liền hòa tan, thứ kia...có độc?"
Quỳnh gật gật đầu, đầy mặt đều là lo lắng. "Tư tế nói con trúng độc, nhưng loại độc này cô ấy chưa từng gặp qua. Chỉ có thể đi tìm rễ ngàn năm để bảo mệnh. Cho nên Khôn, cha con và Phong đều đi Thanh Sâm tìm kiếm rễ ngàn năm cho con. Con đã hôn mê ba ngày rồi con trai ta!"
Sờ sờ trán Đinh Tiếu, sốt cao đã rút đi khiến tim anh nhẹ đi một chút. Nhưng độc mà ngay cả tư tế cũng không biết, còn không biết có thể tìm được rễ ngàn năm hay không, anh thật sự lo lắng và sợ hãi, cũng không vì Đinh Tiếu thức tỉnh mà giảm bớt chút nào. Đứa trẻ tốt như vậy, chẳng lẽ ông trời muốn nhẫn tâm cướp đi sao?
Kỳ thật sau khi thức tỉnh, Đinh Tiếu cảm giác vô cùng tốt. Lúc trước mỗi ngày gân cốt đều nhức mỏi, lúc này không còn, chỉ là khi xuống giường cảm thấy cả người vô lực, cậu cảm thấy có lẽ do mình đã nằm ba ngày không hoạt động tạo thành.
Điều khiến cậu vui mừng chính là cho tới nay mình liên tục sốt nhẹ thế nhưng hoàn toàn khỏi hẳn. Không chỉ như thế, trước kia cơ thể cậu hơi có một chút bệnh trạng đều biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Cậu cảm thấy mình không có vấn đề gì hết, hẳn là nhờ họa được phúc mới đúng.
Bình luận