Chương 8: Bắt gian tại hiện trường
Chương 8: Bắt gian tại hiện trường
Editor: Sunie
************
Tưởng Lập Hàn không ở ký túc xá, mà ở tại khu chung cư cao cấp gần đại học Nam Đại.
Sở Mông nắm đai an toàn, thấy hắn xe chạy quen đường lái tới gần trường học, nhắc một câu, "Tôi phải về ký túc xá."
Căn hộ ở chung cư của hắn là do cô quét dọn.
Tưởng Lập Hàn thích sạch sẽ, phòng ốc không nhiễm một hạt bụi, trước đây mỗi lần Sở Mông đến chính là giúp đỡ làm chút việc nhà, làm việc nhà mặc dù không mệt, nhưng mà sinh hoạt liền rất mệt mỏi.
Ví dụ như, thỏa mãn ham muốn tình dục của Tưởng đại thiếu gia ô ô ô.
Sở Mông đối với phòng ngủ giường lớn ở căn hộ chung cư của hắn để lại bóng ma rất sâu đậm, rất nhiều lần vào ban đêm, cô chính là ở nơi đó bị hắn tùy ý làm bậy, từng câu không cần, thật sự không cần ô ô ô tiếng la vẫn còn ở bên tai.
Tưởng Lập Hàn lái xe, quay đầu tới nhàn nhạt nhìn cô liếc mắt một cái.
Tưởng Lập Hàn là một người đàn ông trẻ tuổi, long tinh hổ mãnh, tính dục tràn đầy làm cho người khác vô cùng căm phẫn, cô không thể chịu đựng được nhu cầu không biết tiết chế của hắn.
(*) Long tinh hổ mãnh: tràn đầy năng lượng và tinh thần chiến đấu mãnh liệt.
Sở Mông không thể hiểu được suy nghĩ của hắn, chỉ biết hôm nay bất kể như thế nào không thể lại làm tiếp.
"Ngày mai tôi lại đến." Sở Mông nghĩ sẽ không đến trong vài ngày, cô cắn môi, giống như cô vợ nhỏ cúi thấp đầu, nảy ra những lời này.
"Ngày mai?"
"Ân. Ngày mai." Sở Mông gật đầu.
Xe dừng lại ở cổng nhỏ phía tây, Sở Mông như giành được đại xá kéo rương hành lý liền đi, cũng không quay đầu lại.
Tưởng Lập Hàn cách cửa sổ xe nhìn bóng lưng Sở Mông, mái tóc dài màu đen đung đưa ở bên hông, đeo cặp sách bên cạnh treo một con gấu nhỏ ngu ngốc tên là Bách Gia Tính, lông xù xù.
Là cô mua ở thời điểm đi du lịch, trên quần áo con gấu nhỏ là một chữ Sở, cô hết sức phấn khởi, hướng hắn cười mi mắt cong cong, Tưởng Lập Hàn khi đó cảm thấy, nhìn như thế nào cũng rất ngốc.
Bên môi Tưởng Lập Hàn có ý cười, làm sao bây giờ?
Mẹ của hắn đã nói rằng không muốn hắn cùng cô ở bên nhau, nhưng hắn chính là rất muốn cô, muốn vây ở bên người tùy ý nuông chiều giày vò, đem cô khi dễ đến nước mắt lưng tròng.
Hắn thực sự rất thích nhìn cô khóc.
************
Sáng hôm sau.
Tới gần giờ tan học, Sở Mông mới vừa thu dọn xong tài liệu trong tay, Dương Đào sáp lại đây, cười hề hề như một kẻ gian, "Mông Mông, đêm nay có đi hay không?"
Đêm nay, Dương Đào cùng các cô và câu lạc bộ bóng rổ tổ chức một buổi giao lưu quan hệ hữu nghị, Lương Kiến An cũng sẽ đi...
Bình luận