🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 7: Nha đầu ngốc

Chương 7: Nha đầu ngốc

Editor: Sunie

************

"Sao bây giờ con mới về?" mẹ Sở mới vừa đem bữa tối sắp xếp ở nhà ăn Tưởng gia, lau tay rồi trở về phòng của người giúp việc.

Trên hành lang bà thấy Sở Mông đã trở lại, đi đường chậm rì rì, "Đi rửa tay đi, rồi ra ăn cơm tối."

Cơm tối được nấu ở trong bếp, các món ăn nấu tại nhà bếp được đựng trong hộp cơm inox bằng thép không rỉ, khoai tây xương sườn được tưới nước sốt hương thơm đậm đặc.

Mẹ Sở biết Sở Mông thích ăn trứng gà, cố ý cho cô nhiều thêm một phần trứng chiên, được phủ trên cơm trắng.

Sở Mông có tiết học vào ngày mai, đêm nay liền phải trở về trường học, đem khăn tắm khăn trải giường cùng quần áo nhét trở lại vào rương hành lý.

"Con đã đi đâu vào buổi sáng? Tại sao mà mẹ không có thấy con."

"Ách... Con đi học bơi lội."

Dừng lại cái muỗng trên tay, mẹ Sở từ hộp cơm ngẩng đầu lên, "Cùng Lập Hàn thiếu gia?"

Sở Mông không dám tiếp xúc ánh mắt với mẹ của cô, chột dạ gật gật đầu.

Mẹ Sở không muốn cô tiếp xúc với Tưởng Lập Hàn.

Không vì cái gì khác, Tưởng phu nhân có tư tưởng giai cấp rất mạnh, Tưởng Lập Hàn không duyên cớ khi không lại cùng con gái của một nữ quản gia qua lại, truyền ra thật khó nghe.

Mẹ Sở biết điều này, bình thường cũng nhìn Sở Mông, không để Tưởng phu nhân phải chán ghét.

Cha mẹ Sở Mông đã ly dị từ nhiều năm trước, mẹ Sở thuê nhà ở bên ngoài, đi làm thuê để nuôi dưỡng Sở Mông khôn lớn.

Nào ngờ có một ngày, tiền lương của mẹ Sở bị ăn trộm trên đường về nhà, chủ nhà thấy bà không trả nổi tiền thuê nhà, liền đuổi hai mẹ con ra ngoài.

Trong đêm mưa sa gió giật, bầu trời trút xuống dưới những hạt mưa bụi làm cho ánh đèn trên đường dành cho người đi bộ bị che khuất trở nên mơ hồ.

Kẽo kẹt một thanh âm vang lên, một chiếc xe màu đen chạy băng băng ngừng lại, hai người té nhào vào trên lằn đường dành cho người đi bộ.

Cửa xe mở ra, trên người Tưởng phu nhân khoác chiếc áo lông đẹp đẽ quý giá bước xuống xe, giày cao gót được khảm thủy tinh tinh mịn lộng lẫy, đứng ở trong nước bùn dơ bẩn, thấy hai mẹ con cô đáng thương, nhất thời động lòng trắc ẩn liền thu nhận và giúp đỡ mẹ con cô.

Cứ như vậy cho đến bây giờ.

Sở Mông thu xếp lại hành lý, đang nâng lên hộp cơm muốn ăn cơm, trong túi di động rung lên mạnh mẽ.

"... Này"

"Cùng nhau trở về trường học đi."

"Ách..." Sở Mông nhìn thoáng qua mẹ Sở, hơi hơi nghiêng mặt đi, "Nhưng mà... Tôi còn chưa ăn cơm nữa!"

"Sở Mông, có đi hay không?" Giọng của Tưởng Lập Hàn lạnh xuống vài phần.

Sở Mông nghe thấy tiếng gió thổi vù vù ở đầu kia điện thoại, lo lắng Tưởng Lập Hàn sẽ bị cảm lạnh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...