Chương 17: Cậu khóc cái gì?
Chương 17: Cậu khóc cái gì?
Editor: Sunie
**
Vừa tiễn Tưởng Lập Xu về đã là chạng vạng tối, dù sao cũng không đợi được Tưởng Lập Hàn trở về, Sở Mông đoán chừng hắn làm thí nghiệm tới quên mình cũng là chuyện thường, vì thế không chịu ngồi yên đem chung cư trong ngoài quét tước một phen.
Mặt trời lặn ở phía tây, chim chóc bay nghiêng qua vùng chân trời rộng lớn, giữa bầu trời và mặt đất đột nhiên kéo đến một đám mây đen áp lực vạn phần.
Sở Mông đem quần áo phơi khô và thu vào để xếp lại, tưởng tượng đến Tưởng Lập Hàn, trong lòng cô vắng vẻ, nhìn thấy hắn lại không biết cùng hắn nói gì, chỉ muốn thu dọn xong việc nhà cô liền trở về ký túc xá.
Trên đường Sở Mông trở về ký túc xá, bầu trời như là nứt ra một lỗ hổng, ầm một tiếng mưa to tầm tã như trút nước, những hạt mưa liên miên không dứt rơi xuống đất, khí trời khô nóng của mùa hè trong khoảnh khắc tiêu tan không ít.
Sở Mông không mang theo ô, bất ngờ không kịp đề phòng cả người bị dính nước mưa,
Cô đem cặp sách đội ở trên đỉnh đầu, giương mắt là có thể thấy ánh sáng trên cánh cửa của cửa hàng tiện lợi gần đó, cô chạy đến trước cửa, nhìn ra phía ngoài, bầu trời xám xịt, truyền đến âm thanh sét đánh ầm ầm ầm.
Sở Mông thuận tay đem tóc ướt bên má vuốt ra sau tai, nhận thấy lúc này phải mua một cái ô mới có thể trở về ký túc xá, cô xoay người đẩy cửa của cửa hàng tiện lợi, bên trong vừa vang lên tiếng "Hoan nghênh quý khách lần sau lại đến", có người đẩy cửa đúng lúc đi ra.
Đột nhiên vô thức đâm thẳng vào trong lồng ngực hắn, hơi thở nam tính quen thuộc, Sở Mông ngẩng đầu, có chút kinh ngạc, hóa ra là tên hỗn đản làm cô đợi suốt một buổi chiều.
Tưởng Lập Hàn cũng bị mắc mưa, tiện tay mua chai nước và chọn một cái ô chuẩn bị trở về chung cư, cầm cổ tay Sở Mông, "Muốn đi đâu?"
Sở Mông nhìn sang, trán của Tưởng Lập Hàn bị ướt, đang uống nước, hầu kết khẽ nhúc nhích, để lộ ra hơi thở hormone mạnh mẽ, cô không dấu vết rút cổ tay từ trong lòng bàn tay của hắn ra, "Tôi phải về ký túc xá."
Tưởng Lập Hàn thấy rõ ràng sự chống đối của cô, cũng không nói gì, chỉ là mở cái ô ra, "Cùng nhau trở về chung cư đi." Lại nghĩ tới những gì Tưởng Lập Xu vừa nói với hắn, nếu thích Mông Mông thì tại sao lúc nào cũng khi dễ cô? Cô chịu ủy khuất không thể so với hắn, hắn còn có thể thỉnh thoảng treo lên vẻ mặt của thiếu gia, cô ấy không thể. Hắn ghen tuông phát hỏa cô cũng không biện pháp, chỉ có thể ngoan ngoãn chịu đựng.
Suy nghĩ một chút, Tưởng Lập Hàn lại nói, "Nếu cậu không muốn trở về chung cư, tôi đưa cậu về ký túc xá." Sở Mông cúi đầu, nhìn không ra cô đang nghĩ gì, tóc ướt một mảnh nhỏ từng giọt, nước nhỏ xuống không dừng.
Một lát sau, mới nghe thấy thanh âm rầu rĩ của Sở Mông, "Tưởng Lập Hàn, tôi không muốn cậu đưa."
Tưởng Lập Hàn nhìn cô, sự bực bội lại bừng lên, có lẽ là đêm mưa lại có lẽ là Sở Mông nhiều lần lảng tránh làm hắn cảm thấy bất đắc dĩ, hắn tiện tay đem chai nước vừa uống xong bỏ vào thùng rác, thở dài khi đối mặt với cột mưa liên tục không ngừng dưới mái hiên.
Bình luận