Chương 14: Đêm đầu (thượng)
Chương 14: Đêm đầu (thượng)
Editor: Sunie
**
Thân là một học tra, Sở Mông không nghĩ tới chính mình cũng được thăng cấp thành học tô ( thoạt nhìn là học bá, kỳ thật chạm vào một cái liền trở thành học tra ) trong một ngày.
(*) Học tra: những người không học tập chăm chỉ vào thời gian bình thường, phải đến cuối học kì họ mới lao đầu vào học bài.
Học tô: những người học tập chăm chỉ, có kiến thức và thật sự đạt được một kết quả nhất định trong một lĩnh vực nào đó.
Học bá: những người học giỏi, đạt được điểm cao trong mỗi môn học.
Trường cao trung nổi tiếng ở phía nam thành phố, cao tam sẽ căn cứ vào kì thi cuối cùng của cao nhị một lần nữa tiến hành phân lớp, lần thi cuối kì này của Sở Mông giống như có thần linh bám vào người, thế nhưng từ thứ hạng 300 nhảy lên đến thứ hạng 50.
(*) Cao tam: lớp 12 như ở VN.
Cao nhị: lớp 11.
Xem ra, học kỳ mới bắt đầu, Sở Mông từ lớp Ba được phân đến lớp Một là chuyện ván đã đóng thuyền.
Lớp Một có thể nói là khu vườn phía sau đại học Nam Đại, có thiết bị dạy học tiên tiến nhất, còn có lực lượng giáo viên ưu tú nhất.
Quan trọng nhất, còn có người đẹp trai nhất trường là Tưởng Lập Hàn.
Cuối kỳ cao nhị có tổ chức liên hoan, rượu quá ba tuần, cơm nước no nê, tất cả mọi người đều uống rượu nói chuyện phiếm.
Bên cạnh trường cao trung ở phía nam có một tiệm cơm rất tầm thường, được trang trí màu đỏ và tím, trên sân khấu còn dán chữ song hỉ màu đỏ thẫm, buổi trưa có tổ chức tiệc cưới, còn chưa có tháo xuống.
"Rời khỏi lớp Ba của chúng ta, tới lớp Một rồi nhất định phải không ngừng cố gắng a, Sở Mông." Chủ nhiệm lớp đã uống một chút rượu, sắc mặt đỏ hồng, cùng cụng ly với Sở Mông.
Sở Mông bưng chén rượu nhỏ ở trong tay, do dự trong chốc lát cuối cùng vẫn nhắm hai mắt đổ vào miệng, yết hầu thoáng nóng rát.
Dương Đào lần thi cuối kì này không được lý tưởng, bất quá ngay trước mắt vẫn vào được lớp Một, lại gần hỏi cô, "Mông Mông, trước khi thi cậu có ăn thứ gì hay không?"
Sở Mông thẳng thắn thành khẩn lắc đầu, trộm giương mắt, liếc qua bàn hai của Tưởng Lập Hàn, hắn mặc đồng phục học sinh , dáng người cao ráo, lười biếng tựa lưng vào ghế ngồi, đang nói chuyện cùng nam sinh bên cạnh.
Cô mới không nói vũ khí bí mật của cô chính là Tưởng Lập Hàn đâu.
Thấy cô không nói, Dương Đào nhún nhún vai, không chút để ý nhặt đậu phộng trong cái đĩa để ăn, "Cậu phải về nhà sao, cùng nhau đi."
Sở Mông gật gật đầu, cơm thừa canh cặn đầy bàn, cô đi vào WC, trở về lấy cặp sách.
Bên ngoài tiệm cơm đêm tối thanh lãnh cùng đèn đỏ náo nhiệt ở phía sau tiệm cơm giống như là hai thế giới.
Bình luận