🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 636: Vô tự thiên thư (1)

– Vũ chấp sự, chúng ta c*̃ng coi như có chút giao tình, ngươi đi đi.  

Trong bầu trời, Lục Lâm Thiên đưa mắt nhìn Vũ chấp sự rồi nói.  

– Không nghĩ tới Lục gia lại có cường giả như vậy, chúng ta tính sai rồi.  

Vũ chấp sự cười khổ nói:  

– Tiểu thư quả nhiên không nhìn lầm ngươi, Lục thiếu gia quả nhiên không đơn giản. Lần này lão hủ bị Lục thiếu gia tính kế là phải, thế nhưng lần sau ta nghĩ chúng ta sẽ trở lại, bảo vật kia c*̉a Lục gia vô c*̀ng quan trọng, lần tiếp theo gặp mặt nói không chừng chúng ta sẽ xuất thủ với Lục gia.  

– Ngươi muốn lấy bảo vật là chuyện c*̉a ngươi, đừng chọc tới ta là được, bằng không ta c*̃ng không khách khí.  

Lục Lâm Thiên mỉm cười nói.  

– Chúng ta đi thôi.  

Vũ chấp sự nói với Lục Bắc bên cạnh.  

– Mị nhi.  

Lục Bắc nói với Lục Mị, lập tức Lục Mị đi tới bên người Lục Bắc.  

– Đa tạ công ơn dưỡng dục c*̉a nghĩa phụ.  

Nhìn Lục Vũ, Lục Bắc kéo cánh tay Lục Mi quỳ xuống mắt đất, dập đầu ba cái với Lục Vũ.  

– Hài tử này..  

Lục Vũ khẽ thở dài, dường như vô c*̀ng bất đắc dĩ.  

– Gia gia.  

Trong đôi mắt xinh đẹp c*̉a Lục Mị lúc này có chút ướt át.  

– Mị nhi, gia gia luôn coi con là tôn tử c*̉a mình, mặc kệ sau này con ở nơi nào, con đều là tôn tử c*̉a gia gia.  

Trên khuôn mặt Lục Vũ hiện lên nụ cười.  

– Mị nhi, chúng ta đi thôi.  

Lục Bắc nói.  

– Lâm Thiên ca, Vô Song tỷ, muội đi đây.  

Lục Mị tới trước mặt Lục Lâm Thiên và Lục Vô Song rồi nói.  

– Lục thiếu gia, sau này còn gặp lại, nể mặt tiểu thư ta phải nhắc nhở ngươi một câu, bảo vật c*̉a Lục gia chúng ta phải lấy, nếu như hôm nay không lấy được, trong tộc sẽ phái cường giả tiếp tục tới đây.  

Nói xong, Vũ chấp sự c*̀ng với cha con Lục Bắc, Lục Mị lập tức rời đi.  

Nhìn ba người biến mất, Lục Lâm Thiên không khỏi thở ra một hơi, lại nhìn về phía mẫu thân, ánh mắt nhìn mẫu thân vẫn còn khiếp sợ nói:  

– Mẫu thân, không có việc gì nữa rồi.  

La Lan thị phục hồi tinh thần lại, vẻ mặt kinh ngạc mãi không tiêu tán, trận đại chiến trước mặt, nàng là một người bình thường, không cần nói c*̃ng biết nàng khiếp sợ ra sao.  

– Lão đại.  

Tiểu Long thu nhỏ thân thể rồi tới trên vai Lục Lâm Thiên, Thiên Sí Tuyết Sư c*̀ng đám yêu thú lúc này c*̃ng thu nhỏ thân thể lại.  

Đại môn Lục gia đã sập, lúc này đám đệ tử Lục gia cảm thấy bên ngoài đã bình thường trở lại, cả đám sắc mặt kinh hãi đi ra. Đại chiến vừa rồi trong bầu trời bọn họ đều có thể thấy được cho nên vô c*̀ng chấn động.  

– Thu thập một chút đi.  

Lục Vũ nhìn chung quanh, vẻ mặt biến hóa một chút, Lục gia đã bị hủy phân nửa, may mà tộc nhân thương vong c*̃ng không nhiều.  

– La Lan, Trung nhi, Lâm Thiên, các con đi theo ta một chuyến.  

Lục Vũ nhìn về phía La Lan, Lục Lâm Thiên rồi lập tức thân ảnh chậm rãi đi vào trong đình viện Lục gia.  

Vẻ mặt Lục Lâm Thiên do dự một chút rồi đỡ mẫu thân theo sau.  

Sâu trong đình viện Lục gia, trong từ đường Lục gia, nơi này là lần thứ hai Lục Lâm Thiên tới đây, tất cả không có gì thay đổi. Giữa từ đường có một loạt linh vị, trên mặt viết tên lịch đại tổ tiên Lục gia. Trong từ đường c*̃ng có không ít bồ đoàn.  

– La Lan, mấy năm nay ủy khuất cho mẫu tử các con rồi, ta đại biểu cho Lục gia xin lỗi hai con.  

Trong từ đường, Lục Vũ nhìn vào bài vị lịch đại tổ tiên Lục gia rồi nói với La Lan.  

– Cha, người đừng làm vậy.  

La Lan lập tức nói.  

– Mấy năm nay ta c*̃ng biết các con sống ra sao, thế nhưng vì Lục gia cho nên c*̃ng đành để các con chịu khổ.  

Lục Vũ khẽ thở dài, ánh mắt rơi vào trên người Lục Lâm Thiên rồi nói:  

– Lâm Thiên, có phải con còn hận Lục gia đúng không?  

– c*̃ng không tính là còn.  

Lục Lâm Thiên khẽ thở dài trong lòng, dù sao hắn c*̃ng là người ngoài cuộc. Tức giận trong lòng đơn giản chỉ là thay mẫu thân và Lục Lâm Thiên đã chết xả ra mà thôi. Hiện tại thù đã báo được hơn phân nửa, Lục gia c*̃ng gặp nghiêm phạt, rốt cuộc c*̃ng vãn đi không ít.  

– Ta biết trong lòng con có hận ý, Lục gia xin lỗi con, thế nhưng con c*̃ng không thể trách cha con, hắn c*̃ng vì bất đắc dĩ. Con muốn hận thì hận lão nhân sắp chết như ta đi.  

Khục khục.  

Lục Vũ nói xong, miệng phun ra một ngụm máu, sắc mặt trắng bệch lúc này đen lại. Đồng thời khí tức trên người nhanh chóng giảm xuống.  

– Cha, lẽ nào người thi triển bí pháp kia?  

Sắc mặt Lục Trung tức thì đại biến đi tới trước người Lục Vũ.  

– Nếu không thi triển bí pháp kia thì làm sao ta có thực lực Vũ Suất lục trọng được?  

Lục Vũ khẽ thở dài nói:  

– Đáng tiếc thi triển bí pháp kia c*̃ng không làm nên trò trống gì, may mà có Lâm Thiên bảo vệ Lục gia ta.  

– Cha, người thi triển bí pháp kia đề thăng mấy trọng thực lực?  

Lục Trung nhanh chóng hỏi.  

– Bốn trọng, ta vốn chỉ là Vũ Suất nhị trọng mà thôi, đề thăng tới Vũ Suất lục trọng đã là cực hạn.  

Lục Vũ khẽ thở dài nói.  

– Cha, đề thăng bốn trọng người sẽ chết đó, vì sao người lại làm như vậy.  

Lục Trung tức thì quát lên, đôi mắt đã bắt đầu đỏ ửng.  

– Bí pháp.  

Lúc này Lục Lâm Thiên cực kỳ kinh ngạc, hóa ra Lục Vũ chỉ có tu vi Vũ Suất nhị trọng, không ngờ bằng vào bí pháp lại trực tiếp đề thăng lên bốn trọng, thực lực càng cao thì thực lực tăng cường lại gấp mấy lần. Từ Vũ Suất nhị trọng tới Vũ Suất lục trọng, loại thực lực này tăng cường mấy chục lần.  

– Không thể không thi triển, dù sao ta c*̃ng đã có tuổi, vì Lục gia, ta đã sớm nghĩ đến sẽ có một ngày như vậy.  

Lục Vũ nói, ánh mắt nhìn về phía Lục Lâm Thiên khẽ nói:  

– Lâm Thiên, tất cả mọi người đều nói Lục gia có bảo vật, con có tin không?  

– Không có lửa thì làm sao có khói.  

Lục Lâm Thiên thầm nói.  

Nhìn Lục Lâm Thiên, trong mắt Lục Vũ có chút ngoài ý muốn nói:  

– Không sai, Lục gia ta quả thực có một kiện bảo vật, chính xác là một bảo vật kinh thiên, Lục gia ta vì kiện bảo vật này đã trằn trọc trên vạn năm, đến trấn Thanh Vân này c*̃ng đã được hơn nghìn năm rồi.  

– Bảo vật kinh thiên sao?  

Lục Lâm Thiên nhíu mày hỏi.  

– Trung nhi, chuyện còn lại con nói với Lâm Thiên đi.  

Lục Vũ ho khan một chút rồi nói với Lục Trung.  

Lục Trung nhìn Lục Vũ, vẻ mặt vô c*̀ng ngưng trọng, nghe Lục Vũ nói vậy, hắn lập tức nói với Lục Lâm Thiên:  

– Lâm Thiên, tổ tiên Lục gia ta lai lịch có chút phức tạp, khi trước c*̃ng là một vị cường giả Vũ Vương.  

Tổ tiên c*̉a Lục gia, Lục Lâm Thiên khi trước ở trong từ đường đã nghe Lục Trung nói qua cho nên c*̃ng không cảm thấy ngoài ý muốn. Khi trước tổ tiên Lục gia là cường giả Vũ Vương, thế nhưng vạn năm sau Lục gia chỉ có hai Vũ Suất c*̃ng đã không tồi rồi, bất luận một gia tộc nào c*̃ng không có khả năng vạn năm bất diệt.  

Lục Trung tiếp tục nói:  

– Lâm Thiên, con có biết thực lực c*̉a Linh Đế, Vũ Đế không?  

– Đồn rằng Linh Đế có thể Phá Toái Hư KHông, trường sinh bất tử.  

Lục Lâm Thiên nói, lời đồn này tiểu hài tử ba tuổi trên đại lục Linh Vũ c*̃ng đã nghe nói qua.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...