🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!
🚨 Đừng hoảng! Do nhà mạng chặn domain cũ, website đã chuyển sang địa chỉ mới: tramtruyen.pro — hãy lưu lại để không bị gián đoạn đọc truyện ❤️
🎁 Đọc truyện nhận thẻ điện thoại: Top tháng nhận thưởng 200K, 100K, 50K và nhiều giải 20K — Xem chi tiết
🎁 Hộp quà tri ân đang diễn ra: Mỗi chương truyện là 1 cơ hội nhận Coin, Cash, EXP & vật phẩm đặc biệt — Xem chi tiết

Chương 993: 993

May ghê.
Có điều, giờ quan trọng nhất là Mộ Cấn.
Tò Minh đã đến trước vách núi Vấn Thiên.
Đằng sau, đám đòng hơn chục ngàn người kia lén lút đi theo, có lẽ là tò mò.

Tò Minh cũng không quan tâm, chỉ cần đừng làm phiền anh là được.
Tò Minh đứng bên cạnh vách núi.
Vách núi này cực kỳ dốc, gần như là dốc thẳng đứng xuống.
Nó còn vô cùng sâu, từ trên nhìn xuống, dù với đòi mắt và thần hồn mạnh một cách biến thái của Tò Minh cũng chỉ quan sát được mấy trăm mét.

Xuống nữa thì là lớp sương mù dày đặc với đủ mọi màu sắc.
Ngoài ra, còn có từng luồng khí lạnh mang khí tức thái cổ và mùi máu tanh bốc lên dọc theo vách núi.

Thậm chí, nếu lắng tai nghe thì còn có thể nghe thấy tiếng kêu gào thảm thiết khiến người
ta sởn tóc gáy từ dưới vách núi vọng lại.
“Hình như sương mù ở dưới vách núi rất độc”, Tô Minh đánh giá: “Vách núi Vấn Thiên quả thật tiếng gần đồn xa”.
Sau đó, anh nhún một cái, nhảy thẳng xuống!
Đám đông lén lút đi theo đằng xa lập tức hóa đá.
Á đù!
Trời đất ơi!
Bọn họ vừa nhìn thấy gì vậy?
Tên yêu nghiệt biến thái khoảng 20 tuổi, chợt xuất hiện không rõ lai lịch kia vậy mà… vậy mà… lại nhảy xuống vách núi Vấn Thiên?
Muốn chết cũng không cần làm vậy chứ!
Điều này…
Chỉ vừa khiến người đời chấn động, thế mà lại chợt lụi tắt như một ngôi sao băng?
Y như đang nằm mơ vậy.

Bỗng, có người run giọng nói: “Có vẻ cậu ta là người trong lòng của Diệp Mộ Cẩn thì phải?
Cậu ta nhảy xuống vách núi, lẽ nào… là vì đi tìm cô ta? Chẳng phải Diệp Mộ Cẩn đã bị ép nhảy xuống vách núi Vấn Thiên sao?”
Tò Minh đang không ngừng rơi xuống.
Anh không đẩy nhanh hay giảm tốc độ, mà chỉ mặc cho mình rơi tự do.
Bên tai là tiếng gió núi rít gào, càng rơi xuống thì nhiệt độ càng giảm.

Hơn nữa, còn có thế thấy được sương mù xung quanh càng trở nên đậm đặc hơn, như hóa thành chất lỏng.
Chúng như có linh hồn, bám lấy, rồi điên cuồng thấm vào người anh.

Thế nhưng, Tò Minh đều mặc kệ.

Có kho tàng huyết mạch nên chất độc chẳng đáng là gì với anh.
Cùng lúc đó.
Dưới đáy vách núi Vấn Thiên.
Một con yêu thú khổng lồ dài hơn chục ngàn mét đang nằm ở đó.
Tròng nó cực kỳ kinh khủng..

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...